Bài viết

Tiếng chuông ga cuối chiều

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, giữa những ngày đất nước vẫn còn chia cắt, tại một thị trấn nhỏ thuộc Lạng Sơn có chàng trai tên Phúc vừa tròn hai mươi mốt tuổi.

Phúc sinh ra trong gia đình có truyền thống làm đường sắt. Ông nội anh từng là người gác chắn tàu, còn cha là công nhân bảo trì tuyến ray. Từ nhỏ, Phúc đã lớn lên cùng tiếng còi tàu, tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray và tiếng chuông ga vang lên mỗi buổi chiều.

Anh là người nhanh nhẹn, cẩn thận và luôn yêu những chuyến tàu dài nối liền các vùng quê đất nước. Ước mơ của Phúc là sau này trở thành trưởng ga, để góp phần giữ cho những chuyến tàu luôn bình an.

Nhưng trong thời chiến, đường sắt không chỉ chở hành khách mà còn là huyết mạch vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí cho tiền tuyến.

Khi địa phương cần người tham gia lực lượng bảo vệ tuyến đường sắt quân sự, Phúc lập tức tình nguyện. Anh được phân công làm việc tại một ga trung chuyển quan trọng trên tuyến Bắc – Nam.

Công việc của anh là kiểm tra đường ray, hỗ trợ điều phối tàu hàng quân sự và cảnh báo khi có nguy cơ bị đánh phá. Mỗi chuyến tàu an toàn đi qua là thêm một phần sức mạnh được gửi tới chiến trường.

Phúc thường nói:
— Tàu phải đi đúng giờ, vì phía trước có biết bao người đang chờ.

Một đêm mưa lớn, nhà ga nhận tin một đoàn tàu chở thuốc men khẩn cấp sắp đi qua, nhưng một đoạn đường ray phía trước vừa bị bom đánh hỏng.

Nếu không sửa kịp trước rạng sáng, đoàn tàu buộc phải dừng lại và nhiều thương binh ở tuyến trước có thể không được cứu chữa kịp thời.

Không chút chần chừ, Phúc cùng tổ công nhân mang đèn pin và dụng cụ lao ra giữa mưa đêm. Đất bùn ngập đến mắt cá, đường ray cong vênh và tiếng máy bay địch vẫn vọng lại từ xa.

Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, anh cùng mọi người nâng từng thanh ray, siết từng con ốc, kiểm tra từng mối nối với tất cả sự tập trung.

Gần sáng, khi đoạn ray cuối cùng vừa được cố định, tiếng còi tàu đã vọng tới từ xa.

Phúc đứng bên đường ray, vẫy đèn báo hiệu cho đoàn tàu đi qua an toàn. Những toa hàng lặng lẽ lăn bánh trong màn sương sớm, mang theo hy vọng về phía chiến trường.

Nhưng đúng lúc ấy, một đợt bom bất ngờ trút xuống khu vực nhà ga. Để cảnh báo đồng đội rút lui, Phúc đã lao ngược trở lại phía nguy hiểm.

Đoàn tàu vẫn tiếp tục hành trình.

Còn Phúc đã mãi mãi nằm lại bên đường ray, nơi anh từng gửi gắm cả tuổi trẻ và ước mơ.

Ngày đất nước thống nhất, nhà ga cũ được sửa sang khang trang hơn. Tiếng chuông ga mỗi chiều vẫn vang lên đều đặn như một lời nhắc nhớ.

Người dân nơi ấy vẫn kể về Phúc — chàng trai trẻ đã dùng cả thanh xuân để giữ cho những chuyến tàu của Tổ quốc không bao giờ dừng lại giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn