Bài viết

TIẾNG CHUÔNG GIỮA MƯA BOM

Nghệ An01/07/2026Nguyễn Thị Minh (Đoàn xã Minh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Làng An Phúc có một ngôi nhà thờ nhỏ nằm trên gò đất cao. Trên tháp chuông là quả chuông đồng đã có từ nhiều chục năm trước. Trước chiến tranh, tiếng chuông ngân lên mỗi sớm chiều để báo giờ lễ. Nhưng khi bom đạn tràn về, tiếng chuông ấy mang một ý nghĩa khác – báo động cho cả làng.

Người giữ chuông là ông Phêrô, năm ấy đã ngoài sáu mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, dáng người gầy gò, nhưng đôi tai của ông rất thính. Chỉ cần nghe tiếng động cơ từ xa, ông có thể đoán được máy bay đang đến gần hay chỉ bay ngang qua.

Mỗi ngày, ông đều lên tháp chuông từ rất sớm. Trên đó chỉ có một chiếc ghế gỗ cũ, một ống nhòm và quả chuông đồng nặng trĩu.

Nhiều người bảo:

"Ông lớn tuổi rồi, để lớp trẻ làm."

Ông chỉ cười:

"Các chú còn nhiều việc hơn tôi. Còn tôi, chỉ cần gõ chuông đúng lúc."

Một buổi trưa tháng Chín năm 1972, khi trẻ con đang học dưới hầm, người lớn ngoài đồng chuẩn bị gặt lúa thì từ phía biển vang lên tiếng động cơ quen thuộc.

Ông Phêrô áp ống nhòm lên mắt.

Những chấm đen đang lao rất nhanh về phía làng.

Không chần chừ, ông kéo mạnh sợi dây chuông.

"Boong... boong... boong..."

Tiếng chuông vang xa khắp cánh đồng.

Người dân lập tức bỏ cuốc, bỏ liềm, bế con chạy về các hầm trú ẩn. Bộ đội trên trận địa phòng không cũng nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.

Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu trút xuống.

Khói bụi phủ kín cả làng.

Khi trận bom kết thúc, nhiều ngôi nhà bị sập, cây cối gãy đổ. Nhưng điều kỳ diệu là hầu hết người dân đều an toàn vì đã kịp xuống hầm.

Từ hôm ấy, tiếng chuông trở thành tín hiệu của sự sống.

Suốt nhiều năm, bất kể nắng gắt hay mưa dầm, ông Phêrô vẫn đều đặn lên tháp chuông mỗi ngày. Có hôm đang kéo chuông thì mảnh bom găm vào cánh tay. Ông chỉ băng vội rồi tiếp tục đứng gác đến khi máy bay rời đi.

Chiến tranh kết thúc.

Tiếng chuông nhà thờ lại trở về với những buổi lễ bình yên như trước. Ít ai còn nhớ đã bao nhiêu lần nó từng cứu cả một ngôi làng.

Năm tháng trôi qua, ông Phêrô già yếu rồi qua đời.

Một ngày đầu xuân, chính quyền địa phương và giáo xứ cùng dựng một tấm bia nhỏ dưới chân tháp chuông. Trên bia chỉ khắc vỏn vẹn một dòng chữ:

"Nơi đây, tiếng chuông đã từng gìn giữ sự sống của biết bao người trong những năm tháng chiến tranh."

Những đứa trẻ sinh ra sau hòa bình thường hỏi cha mẹ:

"Vì sao mọi người quý tiếng chuông đến thế?"

Người lớn chỉ mỉm cười, đưa mắt nhìn lên tháp chuông cũ.

Bởi họ hiểu rằng, năm xưa, mỗi lần tiếng chuông ngân vang là thêm một lần sự sống được giữ lại.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm thanh ấy vẫn còn vang vọng trong ký ức của người dân làng An Phúc. Đó không chỉ là tiếng chuông của nhà thờ, mà còn là tiếng chuông của lòng dũng cảm, của trách nhiệm và của tình yêu quê hương.

Giữa những năm tháng hoa lửa, có những con người không cầm súng, không trực tiếp xông pha nơi chiến tuyến, nhưng bằng sự tận tụy và tinh thần quên mình, họ đã góp phần bảo vệ quê hương. Và tiếng chuông năm ấy sẽ mãi ngân lên trong lòng các thế hệ như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn