Bài viết

Tiếng Chuông Nhà Thờ Không Còn Gọi Gấp Gáp

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Tiếng Chuông Nhà Thờ Không Còn Gọi Gấp Gáp

Năm 1969, ở cuối làng có một nhà thờ nhỏ nằm trên gò đất cao. Mái ngói đỏ đã phai màu, tường quét vôi loang lổ, nhưng trên đỉnh tháp vẫn có một quả chuông đồng cũ. Mỗi khi vang lên, tiếng chuông lan rất xa, vượt qua cả cánh đồng và con sông gần đó.

Người ta không cần nhìn đồng hồ để biết giờ. Chỉ cần nghe chuông là biết mình nên dừng lại hay bắt đầu.

Ông Phước là người giữ chuông.

Mỗi sáng, ông đều lên tháp, lau bụi, kiểm tra dây kéo, rồi đứng im một lúc trước khi rung chuông.

“Sao ông làm hoài vậy?” có người hỏi.

Ông đáp:
“Vì còn người nghe.”

Năm 1970, chiến tranh khiến nhiều buổi sáng không còn yên như trước. Có ngày chuông phải rung sớm hơn, có ngày không rung được vì gió lớn.

Nhưng ông Phước vẫn lên tháp đều đặn.

Năm 1971, một lần dây kéo bị đứt giữa chừng. Quả chuông chỉ rung một tiếng rồi im bặt.

Cả làng hôm đó cảm thấy thiếu một điều gì đó rất khó gọi tên.

Ông Phước ngồi sửa dây suốt đêm.

Khi chuông vang lại vào sáng hôm sau, ông chỉ nói:

“Vẫn còn kịp.”

Năm 1972, có những ngày chuông không còn vang đều như trước. Người đi xa, người trở về ít hơn.

Một đứa trẻ hỏi:

“Chuông để làm gì vậy ông?”

Ông nhìn lên tháp:

“Để người ta biết là mình còn chung một nhịp.”

Năm 1973, có người đề nghị bỏ chuông vì “không còn cần thiết nữa”.

Ông Phước không nói nhiều. Ông chỉ đứng nhìn tháp chuông rất lâu.

Rồi nói:

“Có những thứ không để dùng, mà để giữ.”

Năm 1974, dây chuông được thay mới. Nhưng ông vẫn giữ lại quả chuông cũ, không thay.

Ông nói:

“Chuông này đã từng gọi người ta về nhà.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng yên bình trở lại. Tiếng xe, tiếng người, tiếng chợ… nhiều hơn trước. Nhưng tiếng chuông nhà thờ không còn phải vang gấp gáp nữa.

Một buổi sáng, người con trai ông Phước trở về.

Anh đứng dưới tháp chuông.

“Giờ còn cần rung không ba?” anh hỏi.

Ông Phước gật đầu.

Hai người cùng lên tháp.

Ông kéo dây.

Tiếng chuông vang lên—không còn vội, không còn nặng, chỉ còn sâu và rộng, như một hơi thở dài của thời gian đã qua.

Anh hỏi:

“Giờ yên rồi, sao còn rung?”

Ông nói:

“Để nhớ là đã từng có những ngày… chỉ một tiếng chuông thôi cũng đủ khiến người ta biết mình còn phải quay về, còn phải sống tiếp, còn phải chờ nhau.”

Anh im lặng rất lâu.

Gió thổi qua tháp chuông.

Tiếng ngân cuối cùng tan dần vào không trung.

Vì có những âm thanh không sinh ra để thúc giục,

mà để giữ con người lại với nhau trong những năm tháng mà chỉ cần nghe một tiếng gọi từ xa thôi cũng đủ biết rằng mình chưa từng thực sự bị lạc giữa cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn