TIẾNG CHUÔNG TRƯỜNG
TIẾNG CHUÔNG TRƯỜNG
Ngày anh Vinh rời làng, tiếng chuông trường vẫn vang lên mỗi sáng. Anh đứng trước cổng trường, nhìn cô em gái đang ôm sách và nói:
“Em nhớ học thật giỏi nhé. Sau này anh về, em kể anh nghe.”
Cô bé gật đầu, nước mắt cứ chảy.
Những năm sau đó, tiếng chuông trường vẫn đều đặn vang lên. Chỉ có người anh không trở lại.
Mẹ anh vẫn giữ chiếc cặp sách cũ của anh. Mỗi lần dọn nhà, bà lại đặt nó ngay ngắn trên chiếc bàn nhỏ.
Một ngày, cô em gái trở thành giáo viên của chính ngôi trường năm xưa.
Buổi sáng đầu tiên đứng trên bục giảng, cô nghe tiếng chuông vang lên.
Âm thanh ấy khiến cô nhớ đến lời anh trai.
Cô nhìn những học sinh trước mặt và mỉm cười:
“Các em hãy cố gắng học tập nhé. Vì có rất nhiều người đã mong các em được lớn lên trong những ngày bình yên.”
Ngoài sân, nắng trải vàng trên hàng cây.
Tiếng chuông lại vang lên.
Cô giáo đứng lặng một lúc rồi khẽ nói:
“Anh ơi, em đã kể cho anh nghe rồi.”
Gió thổi qua sân trường.
Những trang sách của học sinh khẽ lay động.
Có lẽ ở một nơi nào đó, người anh năm xưa cũng đang mỉm cười.
Bởi tiếng chuông trường vẫn vang lên mỗi ngày — như một lời nhắc rằng những ước mơ của tuổi trẻ đã được tiếp nối bằng những tháng ngày bình yên.


