Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiếng chuông trường sau ngày hòa bình

Bà Lê Thị Minh Tâm kể lại những ký ức về việc trở lại bục giảng sau khi chiến tranh kết thúc. Qua lời kể, bà tái hiện những khó khăn của ngành giáo dục trong giai đoạn đầu tái thiết đất nước và tinh thần vượt khó của thầy, trò vùng quê Quảng Bình.

Quảng Trị05/07/2026Hồ An (Phường Đồng Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi bắt đầu đứng lớp vào đầu những năm 1970. Khi ấy chiến tranh vẫn còn diễn ra nên việc học của học sinh rất vất vả. Có những buổi đang học thì tiếng còi báo động vang lên, cả cô và trò phải chạy xuống hầm trú ẩn.

Sau ngày đất nước thống nhất, ngôi trường cũ của chúng tôi chỉ còn lại vài bức tường và mái ngói vỡ. Bàn ghế thiếu thốn, bảng đen được ghép từ những tấm gỗ cũ, phấn viết phải chia nhau từng đoạn nhỏ.

Dù vậy, học sinh đến lớp rất đông. Có em đi bộ hơn năm cây số mỗi ngày. Nhiều em không có dép, sách giáo khoa phải dùng chung hai hoặc ba bạn. Tôi vẫn nhớ hình ảnh các em ngồi sát bên nhau để cùng đọc một cuốn sách đã sờn mép.

Những ngày mưa lũ, trường học ngập nước, chúng tôi chuyển lớp học sang nhà văn hóa thôn hoặc nhà dân. Người dân địa phương luôn sẵn sàng giúp đỡ, từ việc cho mượn bàn ghế đến góp tre, nứa để sửa lại lớp học.

Điều khiến tôi xúc động nhất là tinh thần hiếu học của học sinh. Các em luôn đến lớp đúng giờ, chăm chú lắng nghe và không than phiền về hoàn cảnh khó khăn. Chính các em đã tiếp thêm động lực để chúng tôi gắn bó với nghề giáo.

Mỗi lần nghe tiếng trống trường vang lên, tôi lại nghĩ đến những năm tháng gian khó ấy. Hôm nay, khi nhìn thấy những ngôi trường khang trang, đầy đủ thiết bị học tập, tôi càng trân trọng những nỗ lực của cả thầy và trò trong thời kỳ sau chiến tranh. Tôi mong thế hệ trẻ hiểu rằng nền giáo dục hôm nay được xây dựng từ rất nhiều sự hy sinh và cố gắng của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn