Khác

Tiếng chuông xe đạp giữa vùng giải phóng

Mùa xuân năm 1974, vùng giải phóng Quảng Trị bước vào những ngày bình yên hiếm hoi sau Hiệp định Paris. Tại một trạm y tế dã chiến ven sông Thạch Hãn, chị Hằng – một y sĩ quân y – hàng ngày vẫn dùng chiếc xe đạp đầm cũ kỹ để đi chăm sóc sức khỏe cho bà con nhân dân và các thương bệnh binh. Chiếc xe đạp ấy được chắp vá từ nhiều phụ tùng khác nhau, nhưng đặc biệt nhất là chiếc chuông kêu "kính coong" rất vang.

Quảng Ninh07/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1974, vùng giải phóng Quảng Trị bước vào những ngày bình yên hiếm hoi sau Hiệp định Paris. Tại một trạm y tế dã chiến ven sông Thạch Hãn, chị Hằng – một y sĩ quân y – hàng ngày vẫn dùng chiếc xe đạp đầm cũ kỹ để đi chăm sóc sức khỏe cho bà con nhân dân và các thương bệnh binh. Chiếc xe đạp ấy được chắp vá từ nhiều phụ tùng khác nhau, nhưng đặc biệt nhất là chiếc chuông kêu "kính coong" rất vang.

Đối với lũ trẻ mồ côi và người già trong vùng, tiếng chuông xe đạp của chị Hằng đã trở thành âm thanh quen thuộc của niềm hy vọng. Mỗi lần nghe tiếng chuông vang lên từ xa, lũ trẻ lại ùa ra đón "chị bác sĩ" để được nhận vài viên kẹo chanh hay nghe chị kể chuyện quê hương. Có những hôm đường xá lầy lội sau đợt mưa rừng, chiếc xe đạp bị dính chặt bùn đất, chị Hằng vẫn kiên trì dắt xe, tay không quên nhấn chiếc chuông kêu vang rộn rã.

Chị Hằng chia sẻ: "Tiếng chuông xe đạp là âm thanh của sự sống, của hòa bình đang hồi sinh trên mảnh đất đau thương này". Âm thanh đơn sơ ấy không chỉ mang đến niềm vui cho những kiếp người vất vả sau làn mưa bom, mà còn thể hiện tình cảm gắn bó máu thịt giữa quân và dân, thắp sáng niềm tin vào một ngày đất nước hoàn toàn độc lập, thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn