Cựu chiến binh

TIẾNG CHUÔNG XE ĐẠP TRONG ĐÊM

Hà Tĩnh11/04/2026HOÀNG PHÚC TUẤN ĐẠT (THÔN 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vẫn còn nghe thấy tiếng chuông ấy… dù đã mấy chục năm trôi qua,” ông Lâm nói, giọng chậm và trầm.

Năm 1967, ông cùng nhiều thanh niên trong làng tham gia vận chuyển hàng ra tiền tuyến bằng xe đạp thồ. Họ đi trong đêm để tránh máy bay phát hiện.

“Đường tối lắm, chỉ có ánh trăng và cảm giác quen đường,” ông kể. “Mỗi người cách nhau một quãng, không ai được gây tiếng động.”

Nhưng trong đoàn có một người lính trẻ. Xe của cậu có chiếc chuông nhỏ, dù đã cố giữ nhưng đôi lúc vẫn khẽ kêu “keng… keng…” theo nhịp đường xóc.

“Tôi đi phía sau, cứ nghe tiếng chuông ấy mà biết cậu còn ở phía trước,” ông nhớ lại.

Một đêm, khi đang vượt qua đoạn đường nguy hiểm, máy bay bất ngờ xuất hiện. Tất cả vội tản ra ẩn nấp.

“Trong im lặng, tôi lại nghe tiếng chuông vang lên… lần này rõ hơn,” ông kể. “Như thể ai đó cố ý gọi.”

Sau trận bom, họ quay lại tìm đồng đội.

“Chiếc xe đạp nằm đó… còn người lính thì không còn nữa.”

Chiếc chuông vẫn khẽ rung trong gió.

Ông Lâm lặng đi:
“Tôi hiểu… cậu ấy đã không tắt chuông. Cậu muốn chúng tôi nhận ra vị trí mà tránh xa… để không ai khác bị phát hiện.”

Ông nhìn xa xăm:
“Tiếng chuông nhỏ bé ấy… đã cứu cả một đoàn người. Và đến giờ, mỗi khi nghe tiếng chuông xe đạp… tôi lại nhớ về một người đã lặng lẽ hy sinh trong đêm tối.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn