Bài viết

Tiếng Chuông Xe Đạp Trong Đêm

Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, những đoàn xe đạp thồ âm thầm vận chuyển lương thực và thuốc men xuyên rừng núi. Giữa đêm tối Trường Sơn, tiếng chuông xe đạp nhỏ bé đã trở thành tín hiệu thân quen của tình đồng đội và niềm tin vào ngày chiến thắng.

Lâm Đồng23/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, cô Lâm Thị Ngọc Ánh mới 18 tuổi đã tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của cô là cùng đồng đội dùng xe đạp thồ vận chuyển hàng tiếp tế vào chiến trường.

Những chiếc xe đạp cũ kỹ được chất đầy gạo, thuốc men và đạn dược, có khi nặng gấp mấy lần trọng lượng người đẩy xe.

Ban ngày mọi người phải ẩn mình dưới tán rừng để tránh máy bay trinh sát. Đêm xuống mới bắt đầu hành quân.

Con đường Trường Sơn mùa mưa lầy lội và trơn trượt vô cùng. Có đoạn dốc cao, mọi người phải cúi gập người mới đẩy nổi xe lên.

Trong đội của cô Ánh có anh thanh niên tên Võ Thành Long, người nhỏ con nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Chiếc xe của anh có một chiếc chuông cũ bị móp, mỗi lần rung lên lại phát ra âm thanh rất lạ.

Long thường đùa:

“Mai mốt hòa bình tui mở tiệm sửa xe đạp cho coi.”

Tiếng chuông xe của anh dần trở thành âm thanh quen thuộc mỗi đêm hành quân.

Một tối cuối năm, cả đoàn đang vượt qua đoạn đường gần ngầm đá thì bất ngờ nghe tiếng máy bay từ xa.

Mọi người lập tức tắt đèn và dắt xe nép vào rừng.

Trong lúc hỗn loạn, một cô gái trẻ trong đội bị trượt chân rơi xuống đoạn suối cạn dưới vực nhỏ.

Trời tối đen, không ai xác định được vị trí của cô.

Đúng lúc mọi người hoang mang, tiếng chuông xe đạp quen thuộc của Long vang lên từng hồi nhỏ giữa màn đêm.

Anh vừa lần đường vừa rung chuông để đồng đội xác định hướng tập trung an toàn.

Nhờ âm thanh ấy, cả đội tìm được nhau và đưa cô gái bị nạn lên bờ kịp thời.

Sau trận đó, mọi người gọi vui chiếc chuông méo mó kia là:

“Chiếc chuông dẫn đường của Trường Sơn.”

Nhiều năm sau hòa bình, cô Ánh gặp lại Long trong buổi họp mặt cựu thanh niên xung phong. Chiếc xe đạp cũ không còn nữa, nhưng Long vẫn giữ chiếc chuông đã hoen gỉ trong một chiếc hộp nhỏ.

Ông cười:

“Có mấy ai nghĩ cái chuông méo này từng cứu cả một đội đâu hè.”

Cả nhóm bật cười, nhưng đôi mắt ai cũng ánh lên niềm xúc động của một thời tuổi trẻ không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn