Tiếng cờ bay trên làng biển
Những ngày cuối tháng Ba năm 1975, làng biển Thanh Bình chìm trong bầu không khí nặng nề. Ban ngày, biển vẫn xanh, sóng vẫn vỗ vào bờ, nhưng trong lòng người dân làng chài ai cũng thấp thỏm. Đêm đến, tiếng đại bác vọng từ xa, hòa lẫn tiếng sóng, khiến giấc ngủ trở nên chập chờn.
Tí nép sát bên bà nội, giọng run run:
Bà ơi… con nghe ngoài biển có tiếng gì dữ lắm. Có phải sắp đánh nhau nữa không bà?
Bà xoa đầu Tí, giọng chậm rãi nhưng đầy tin tưởng:
Ráng chịu thêm chút nữa nghe con. Bà tin… ngày yên bình sắp tới rồi.
Tí mới chín tuổi. Ba em là bộ đội giải phóng, đã rời làng nhiều năm chưa một lần trở về. Mẹ em làm giao liên, ban ngày bán cá, ban đêm lặng lẽ đi đưa thư, dẫn đường cho cán bộ. Có những đêm, mẹ đi mãi đến gần sáng mới về, áo quần sũng nước biển, ánh mắt vẫn sáng lạ thường.
Ngoài khơi, tàu giặc neo dày đặc. Trong làng, nhiều gia đình âm thầm đào hầm, giấu lương thực, che chở bộ đội. Dù bom đạn cận kề, trong tim Tí vẫn le lói một niềm tin khó gọi thành lời – niềm tin mẹ thường nói nhỏ mỗi đêm: “Rồi Đà Nẵng mình sẽ được giải phóng con à.”
Rạng sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975, làng biển thức dậy bằng những âm thanh rất khác. Không phải tiếng bom. Không phải còi báo động. Mà là tiếng chân người chạy rộn ràng, tiếng gọi vang lên khắp xóm:
Bà con ơi! Bộ đội giải phóng vào thành phố rồi!
Thiệt không? Đà Nẵng giải phóng thiệt rồi hả?
Tí lao ra đầu ngõ. Trước mắt em là những người lính trong bộ quân phục xanh, vai còn vương cát biển, gương mặt rạng rỡ. Trên tay họ, lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa gió sớm, nổi bật trên nền trời trong trẻo.
Bà ơi! Mẹ ơi! Cờ Tổ quốc kìa! – Tí reo lên, tim đập rộn ràng – Đà Nẵng mình được giải phóng rồi phải không bà?
Mẹ Tí đứng lặng đi, nước mắt trào ra:
Phải rồi con ơi… Hòa bình rồi. Ba con… và bao người đã hi sinh… không uổng phí đâu.
Tí ôm chầm lấy mẹ, lần đầu tiên em thấy mẹ khóc mà vẫn mỉm cười.
Bà nội bước tới, nắm tay một chú bộ đội:
Cảm ơn các chú… Nhờ các chú mà làng biển này được sống lại rồi.
Chú bộ đội cười hiền:
Nhờ bà con che chở, nuôi giấu tụi cháu suốt bao năm. Chiến thắng này là của tất cả mọi người.
Khi mặt trời lên cao, Đà Nẵng chính thức hoàn toàn được giải phóng. Làng biển Thanh Bình rợp sắc cờ. Những con thuyền nằm im lặng hôm qua nay lại chuẩn bị ra khơi, mang theo hi vọng của một cuộc sống mới.
Tí bước đi trên bãi cát ấm nắng, nghe tiếng sóng vỗ hiền hòa hơn bao giờ hết. Em hiểu rằng, từ hôm nay, em đã được lớn lên trong một đất nước thật sự tự do.
Ngày 29 tháng 3 năm ấy không chỉ là ngày chiến thắng, mà là ngày Đà Nẵng hồi sinh sau những năm dài bom đạn – mở ra một chặng đường mới của hòa bình, yêu thương và xây dựng.



