Tiếng còi báo động
Tuổi thơ của tôi gắn liền với tiếng còi báo động. Mỗi khi âm thanh đó vang lên, tất cả mọi người đều lập tức chạy đi tìm nơi trú ẩn. Không ai cần nhắc nhở, vì đó đã trở thành phản xạ. Có lần tôi đang chơi ngoài sân thì còi vang lên, tôi hoảng hốt chạy mà vấp ngã. Mẹ tôi chạy ra bế tôi vào hầm. Trong bóng tối, tôi nghe tiếng tim mình đập rất mạnh. Những đứa trẻ như chúng tôi lớn lên cùng nỗi sợ, nhưng cũng quen dần với nó. Sau này, khi không còn tiếng còi nữa, tôi lại thấy thiếu một điều gì đó rất lạ.



