Bài viết

Tiếng còi báo động

Phú Thọ07/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều, đơn vị của Cù Chính Lan vừa dừng chân nghỉ sau nhiều giờ hành quân thì bất ngờ có tiếng còi báo động vang lên từ phía trước. Trinh sát phát hiện địch đang tiến đến rất nhanh.

Không ai kịp chuẩn bị bữa cơm chiều. Cù Chính Lan lập tức chia mọi người thành từng tổ nhỏ, nhanh chóng đưa thương binh và kho lương thực vào nơi an toàn. Khi mọi việc đã ổn định, ông mới cùng đồng đội chiếm lĩnh vị trí chiến đấu.

Trận đánh diễn ra trong thời gian ngắn nhưng rất quyết liệt. Nhờ sự bình tĩnh và chuẩn bị chu đáo, đơn vị đã giữ vững trận địa.

Đêm hôm đó, mọi người mới có dịp ăn bữa cơm đã nguội lạnh từ chiều. Một chiến sĩ trẻ cười nói: "Cơm nguội hôm nay ngon hơn mọi ngày." Cù Chính Lan mỉm cười: "Bởi vì chúng ta vẫn còn ngồi đây cùng nhau."

Câu nói giản dị ấy khiến ai cũng xúc động. Họ hiểu rằng trong chiến tranh, điều quý giá nhất không phải là bữa ăn ngon mà là được sát cánh cùng đồng đội vượt qua hiểm nguy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng còi báo động | Câu chuyện thời hoa lửa