Tiếng còi báo động bên dòng sông Mã
Nhìn dòng nước sông Mã cuộn chảy hiền hòa hôm nay, ít ai ngờ nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là tọa độ lửa đạn chằng chịt, và đối với bác cựu chiến binh Trần Hồng, sinh năm 1963 ở thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa, ký ức về những năm tháng cùng đồng đội bám trụ đôi bờ chưa bao giờ phai mờ, để rồi mỗi khi bác chậm rãi kể lại bằng chất giọng trầm ấm, lòng chúng tôi – những đoàn viên thanh niên thế hệ hôm nay – lại trào lên một niềm xúc động nghẹn ngào và sự kính phục vô hạn trước ý chí sắt đá của thế hệ cha anh. Bác Hồng thường nhớ về những ngày năm 1979 - 1980, khi đất nước bước vào giai đoạn thử thách mới đầy cam go, lúc ấy chàng thanh niên Trần Hồng vừa tròn tuổi đôi mươi, mang theo bao khát vọng tuổi trẻ và cả lời thề giữ nước đã gác lại mái tranh nghèo, gác lại luỹ tre xanh của làng Trù Ninh để lên đường nhập ngũ. Bác kể rằng, ngày chia tay, các má, các chị ở xã Hoằng Hóa gói cho mớ rau, nắm xôi nếp dẻo thơm mùi lúa mới, tiễn chân ra tận đê sông Mã, tiếng còi tàu, tiếng kẻng báo động phòng không lúc bấy giờ như giục giã bước chân người lính trẻ hòa vào dòng chảy mệnh lệnh của Tổ quốc. Những đêm hành quân qua những phà trọng điểm, máy bay địch gầm rú trên đầu, bom đạn cày xới mặt đất, thế nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng chí đồng đội và niềm tin tất thắng lại sáng rực lên như ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người lính. Ngồi bên hiên nhà ngập tràn ánh nắng quê hương, lắng nghe từng câu chữ mộc mạc mà hào hùng của bác Hồng, chúng tôi như được sống lại một thời hoa lửa oanh liệt, để tự hứa với lòng mình phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh xương máu của các bác, các anh, tiếp bước ngọn lửa truyền thống cách mạng để xây dựng quê hương Hoằng Hóa ngày càng giàu đẹp, văn minh.



