Tiếng còi báo động bên trận địa pháo cao xạ
Họ và tên: Trần Xuân Tám
Năm sinh: 1961
Năm nhập ngũ: Tháng 8 năm 1980
Đơn vị: Thiếu úy, Chiến sĩ pháo binh, Trung đoàn 16, Pháo binh, Quân khu 4 (e16, Pb, QK4)
Năm xuất ngũ: Tháng 8 năm 1984
Tôi là Trần Xuân Tám, sinh năm 1961 tại xã Đồng Tiến. Tháng 8 năm 1980, tôi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ pháo binh thuộc Trung đoàn 16 Pháo binh, Quân khu 4.
Bối cảnh công tác của đơn vị pháo binh thời điểm đó đòi hỏi tinh thần sẵn sàng chiến đấu 24/24 giờ để bảo vệ tuyến biên giới và địa bàn trọng điểm Quân khu 4. Trận địa pháo của chúng tôi đóng quân trên một mỏm đồi trọc đầy gió miền Trung. Mùa hè oi nồng, cái nắng dội xuống thiêu đốt nòng pháo sắt nóng rực; mùa đông gió bắc thổi hun hút cắt da cắt thịt, hơi lạnh thấu tận xương tủy. Dù gian khổ thiếu thốn, nhưng mắt người lính pháo binh chưa bao giờ lơi lỏng khỏi khung kính ngắm và bảng phần tử bắn.
Kỷ niệm khắc sâu nhất đời lính của tôi xảy ra vào đợt bắn tập đêm hiệp đồng hỏa lực năm 1983. Giữa đêm tối tĩnh mịch, tiếng còi báo động khẩn cấp "Chuyển cấp 1" đột ngột vang lên xé tan màn đêm. Tôi cùng tiểu đội lập tức lao ra mâm pháo chỉ trong vòng vài chục giây. Nhảy lên vị trí khẩu đội, tay siết chặt vô-lăng quay hướng, mắt dán vào kính ngắm bám sát mục tiêu giả định theo phần tử chỉ huy. Mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt dưới cái lạnh đêm đông. Khi hiệu lệnh nổ súng phát ra, tràng pháo nhả đạn tiêu diệt chính xác mục tiêu, cả trận địa ôm lấy nhau vỡ òa niềm vui. Tháng 8 năm 1984, tôi hoàn thành nghĩa vụ trở về quê hương Đồng Tiến với quân hàm Thiếu úy.



