Tiếng còi báo động đêm Giao thừa và gói chè khô chia đôi bên sườn núi
Mùa xuân năm 1985 tại một điểm cao lộng gió thuộc Chiến trường A mãi là một ký ức cuộn trào trong tâm khảm cựu chiến binh Lê Đình Thư. Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi cao biên giới, sương muối phủ trắng xóa các vách đá, đơn vị của bác Thư nhận lệnh trực chiến 100%. Không có cành đào, bánh chưng hay bữa cơm đoàn viên, những người lính tuổi 20 phải nằm áp mình xuống lòng hầm dã chiến lạnh ngắt, đôi mắt đăm đắm nhìn xoáy vào khoảng không tối om phía trước.
Đúng 11 giờ đêm 30 Tết, khi nỗi nhớ quê nhà đang dâng lên nghẹn ngào, tiếng còi báo động chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu đột ngột vang lên dồn dập. Một toán quân đối phương lợi dụng đêm Giao thừa đã bí mật mò sang thăm dò trận địa. Cao trào của đêm Tết bùng nổ khi pháo sáng rực trời và tiếng đạn nhọn đập chát chúa vào vách đá. Bác Thư cùng tiểu đội lập tức cơ động vào vị trí, bình tĩnh phối hợp hỏa lực bắn chặn. Giữa làn đạn đan xéo, bác Thư dũng cảm trườn qua giao thông hào để tiếp đạn cho khẩu đội đại liên, đẩy lùi hoàn toàn toán đợt tập kích, bảo vệ an toàn cho toàn tuyến phòng thủ.
Khi tiếng súng vừa dứt cũng là lúc thời khắc Giao thừa bước sang. Chính trị viên đại đội lội qua những đoạn hào ngập bùn đến từng hầm cảnh giới. Món quà Tết lúc ấy chỉ là một gói chè khô cất kỹ cùng lá thư chung từ hậu phương. Bác Thư cùng đồng đội chuyền tay nhau ngụm nước trà ấm nóng. Trong căn hầm khói đạn chưa tan, những người lính trẻ ôm chầm lấy nhau bật khóc – những giọt nước mắt không phải vì tủi thân, mà vì sự kiêu hãnh khôn cùng khi đã giữ vững từng tấc đất thiêng liêng để hậu phương yên bình đón Tết.
Trở về thời bình, bác Lê Đình Thư sống giản dị và khiêm nhường. Ký ức về đêm Giao thừa nơi vách đá năm ấy vẫn được bác kể lại cho con cháu như một bài học vô giá về sự hy sinh thầm lặng và lòng kiên trung của người lính Bộ đội Cụ Hồ.



