Tiếng còi báo động lúc nửa đêm
Đêm ấy, chúng tôi vừa chìm vào giấc ngủ chưa được bao lâu. Sau một ngày hành quân, ai cũng mệt rã rời. Trong lán, tiếng thở đều của anh em hòa với tiếng côn trùng ngoài rừng. Tôi nằm trên chiếc võng quen thuộc. Lâm ở chiếc võng bên cạnh.

Đêm ấy, chúng tôi vừa chìm vào giấc ngủ chưa được bao lâu.
Sau một ngày hành quân, ai cũng mệt rã rời. Trong lán, tiếng thở đều của anh em hòa với tiếng côn trùng ngoài rừng.
Tôi nằm trên chiếc võng quen thuộc.
Lâm ở chiếc võng bên cạnh.
Chẳng ai còn đủ sức nói chuyện.
Bỗng—
Tuýt! Tuýt! Tuýt!
Tiếng còi báo động vang lên giữa đêm.
Tất cả lập tức tỉnh giấc.
Không cần ai nhắc, mọi người nhanh chóng rời khỏi chỗ nghỉ theo hiệu lệnh đã được huấn luyện.
Tôi vừa khoác chiếc áo ngoài vừa nghe tiếng bước chân dồn dập bên ngoài lán.
Lâm gọi:
— Được, đi thôi!
— Ừ!
Chúng tôi nhanh chóng tập hợp theo vị trí được phân công.
Ngoài trời tối đen.
Chỉ có tiếng còi thỉnh thoảng vang lên và những mệnh lệnh ngắn gọn của cán bộ.
Không ai nói chuyện riêng.
Mỗi người tập trung vào nhiệm vụ của mình.
Sau vài phút, đội hình đã ổn định.
Người phụ trách kiểm tra quân số.
Từng người lần lượt trả lời.
— Có!
— Có mặt!
Khi nghe đủ tiếng đáp, tôi mới thấy nhẹ lòng.
Trong những khoảnh khắc như thế, điều đầu tiên người lính nghĩ đến không phải bản thân mình, mà là xem anh em bên cạnh đã có mặt đầy đủ chưa.
Lâm đứng ngay gần tôi.
Cậu khẽ nói:
— Đủ người rồi.
Tôi gật đầu.
Tiếng còi lại vang lên một lần nữa.
Chúng tôi tiếp tục giữ vị trí theo lệnh.
Đêm ấy, thời gian trôi rất chậm.
Không ai biết báo động sẽ kéo dài bao lâu.
Có người vừa tỉnh ngủ nên mắt còn cay.
Có người chưa kịp đi giày.
Có người chỉ kịp khoác vội chiếc áo.
Nhưng tất cả đều giữ nghiêm kỷ luật.
Bởi những buổi huấn luyện trước đó đã dạy chúng tôi rằng khi có báo động, sự bình tĩnh và chấp hành mệnh lệnh quan trọng hơn mọi thứ.
Gần sáng, tình hình ổn định.
Tiếng còi không còn vang nữa.
Lệnh trở về vị trí nghỉ được truyền xuống.
Mọi người lặng lẽ quay lại lán.
Có người vừa nằm xuống đã ngủ ngay.
Lâm kéo chăn lên rồi cười:
— Đang ngủ ngon thì bị gọi dậy.
Tôi đáp:
— Lính mà.
Cậu ấy cười khẽ:
— Ừ, lính mà.
Hai chữ ấy nghe đơn giản nhưng chứa cả một quãng đời.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng, tiếng kẻng lại vang lên như thường lệ.
Mọi người thức dậy, gấp võng, sắp xếp ba lô và chuẩn bị cho ngày mới.
Đêm báo động đã qua.
Không có gì đặc biệt xảy ra.
Nhưng tôi biết mình sẽ nhớ nó rất lâu.
Bởi chính những tiếng còi lúc nửa đêm đã rèn cho người lính phản xạ, kỷ luật và khả năng bình tĩnh trước bất ngờ.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Tiếng còi báo động có thể làm cả đơn vị thức giấc trong vài giây. Nhưng điều tôi nhớ nhất là sau tiếng còi, mọi người đều biết mình phải làm gì và biết người bên cạnh cũng đang làm đúng nhiệm vụ.”
Rồi bác cười:
“Có những đêm chẳng có trận đánh nào, nhưng vẫn là những đêm người lính không bao giờ quên.”
Tiếng còi báo động lúc nửa đêm chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, nhưng nó nhắc người lính rằng trong chiến trường, sự bình tĩnh, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm có thể quyết định sự an toàn của cả tập thể.


