Bài viết

TIẾNG CÒI BÁO ĐỘNG NĂM ẤY

Ông em kể rằng trong những năm chiến tranh, thứ âm thanh mà ông nhớ nhất chính là tiếng còi báo động. Mỗi lần nghe thấy tiếng còi vang lên, ai nấy đều biết rằng máy bay địch sắp đến và nguy hiểm đang ở rất gần.

Quảng Trị13/01/2026Hoàng Bảo Nam (Trường Tiểu học Quảng Văn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG CÒI BÁO ĐỘNG NĂM ẤY

Ông em kể rằng trong những năm chiến tranh, thứ âm thanh mà ông nhớ nhất chính là tiếng còi báo động. Mỗi lần nghe thấy tiếng còi vang lên, ai nấy đều biết rằng máy bay địch sắp đến và nguy hiểm đang ở rất gần.

Ông nói rằng khi còi báo động vang lên, mọi người đang làm gì cũng phải dừng lại ngay. Người thì bỏ cuốc giữa ruộng, người đang nấu cơm cũng phải tắt bếp thật nhanh. Tất cả đều vội vàng chạy xuống hầm trú ẩn để tránh bom. Có những lúc cả làng ngồi chen chúc trong hầm, ai cũng lo lắng nhưng vẫn cố trấn an nhau.

Trong hầm trú ẩn, mọi người im lặng lắng nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Có khi nghe thấy cả tiếng bom nổ rất to, đất đá rung chuyển. Trẻ con sợ hãi khóc thút thít, người lớn phải ôm chặt các em vào lòng để che chở. Khi tiếng máy bay xa dần, mọi người mới dám bước ra ngoài.

Ông kể rằng sau mỗi lần báo động, có khi nhà cửa bị hư hỏng, ruộng vườn bị tàn phá nhưng không ai nản lòng. Mọi người lại cùng nhau sửa sang, tiếp tục lao động và giúp đỡ bộ đội. Ông nói rằng chính trong những lúc nguy hiểm ấy, tình người càng thêm gắn bó.

Nghe ông kể về tiếng còi báo động năm xưa, em hiểu rằng cuộc sống thời chiến rất gian khổ. Em càng trân trọng những ngày yên bình hôm nay và biết ơn những người đã kiên cường sống và chiến đấu trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn