Cựu chiến binh

Tiếng còi cứu thương nơi y viện dã chiến – Mai Thị Oanh

Thanh Hóa16/09/2026Nguyễn Tất Nhân (Xã Đồng Tiến)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • Họ và tên: Mai Thị Oanh

  • Năm sinh: 1960

  • Năm nhập ngũ: Tháng 8 năm 1977

  • Đơn vị: Ban Quân y, Sư đoàn 44 (F44), Quân khu 4

  • Năm xuất ngũ: Tháng 8 năm 1989 (Cấp bậc: Trung úy, Dược sĩ; Bệnh binh)

  • Tôi là Mai Thị Oanh, sinh năm 1960 tại xã Đồng Tiến. Tháng 8 năm 1977, khi tuổi đời vừa tròn 17, tôi nhập ngũ và trở thành nữ sĩ quan quân y, đảm nhận công tác dược sĩ tại Ban Quân y, Sư đoàn 44, Quân khu 4.

    Bối cảnh những năm sau ngày hòa bình, nhiệm vụ của lực lượng quân y vẫn vô cùng vất vả. Đơn vị tôi đóng quân tại vùng núi khó khăn, nơi gánh chịu hậu quả nặng nề của sốt rét rừng và vết thương chiến tranh của các chiến sĩ từ các mặt trận trở về. Điều kiện cơ sở vật chất, thuốc men vô cùng thiếu thốn. Mùa hè gió Lào thổi rát mặt, mùa đông sương muối lạnh cắt da. Chúng tôi vừa phải tự đi hái cây thuốc nam trên núi về bào chế, vừa phân loại và phân phát từng viên thuốc tây hiếm hoi cho các bệnh xá tuyến dưới.

    Kỷ niệm khắc sâu nhất trong đời tôi là đợt bùng phát dịch sốt rét ác tính năm 1981. Bệnh xá dã chiến quá tải, hàng trăm chiến sĩ sốt cao mê man, tiếng thở dốc vang lên khắp các dãy hầm. Tôi cùng đội ngũ y bác sĩ thức trắng nhiều đêm liền, vừa pha chế dung dịch tiêm truyền, vừa chườm ấm và chăm sóc từng người như người thân trong gia đình. Nhìn những chiến sĩ trẻ măng bình phục và mỉm cười cảm ơn, mọi mệt mỏi trong tôi đều tan biến. Tâm tư một nữ dược sĩ lính khi ấy chỉ mong sao có đủ thuốc tốt để giữ lại sự sống cho đồng đội. Tháng 8 năm 1989, tôi xuất ngũ với quân hàm Trung úy và chế độ bệnh binh, trở về quê nhà với niềm tự hào về một thời tuổi trẻ cống hiến thầm lặng.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Tiếng còi cứu thương nơi y viện dã chiến – Mai Thị Oanh | Câu chuyện thời hoa lửa