Cựu chiến binh

TIẾNG CÒI GIỮA ĐÊM

Một tín hiệu còi giữa đêm tối trên tuyến đường Trường Sơn đã cứu cả đoàn xe và trở thành ký ức không thể quên của người lính trẻ.

Lào Cai19/03/2026Hoàng Văn Tám (Đoàn thanh niên xã khánh hoà tỉnh lào cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Văn Tám, sinh ngày 3 tháng 3 năm 1952, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Năm 1971, tôi nhập ngũ và được phân công làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn.

Những năm tháng ấy, mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với hiểm nguy. Chúng tôi chạy xe trong đêm, tắt đèn, chỉ dựa vào kinh nghiệm và sự quen đường để di chuyển.

Một đêm năm 1972, tôi cùng đoàn xe chở hàng tiến vào một đoạn đường rừng hẹp. Đường quanh co, hai bên là cây rậm, phía trước là chiếc xe của anh Hậu dẫn đầu.

Mọi thứ đang diễn ra bình thường thì bất ngờ, từ phía trước vang lên một tiếng còi dài.

Đó là tín hiệu khẩn cấp.

Tất cả các xe lập tức dừng lại.

Chỉ vài giây sau, bom bắt đầu rơi xuống phía trước đoàn xe. Tiếng nổ vang lên liên tiếp, đất đá văng tung tóe.

Chúng tôi nằm ép xuống đất, tim đập mạnh.

Khi trận bom qua đi, chúng tôi tiến lên phía trước.

Con đường phía trước đã bị phá nát hoàn toàn.

Nếu không có tiếng còi báo hiệu, có lẽ cả đoàn xe đã lao vào khu vực bị đánh phá.

Người thổi còi chính là anh Hậu.

Anh đã phát hiện máy bay từ xa và kịp thời ra tín hiệu.

Nhưng chính anh… lại không kịp rời khỏi vị trí khi bom rơi.

Tiếng còi đêm đó không chỉ cứu sống chúng tôi,
mà còn trở thành âm thanh tôi không bao giờ quên.

Một âm thanh của sự cảnh giác, của trách nhiệm…
và của một sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn