Tiếng Còi Giữa Đêm Bom
Câu chuyện kể về một đêm bom ác liệt tại một thị trấn nhỏ miền Bắc. Giữa khói lửa chiến tranh, một người phụ nữ làm nhiệm vụ gác còi báo động đã kịp thời cảnh báo cho cả khu phố, cứu nhiều người khỏi trận bom bất ngờ.
Tôi là Trần Thị Lan, năm ấy tôi hai mươi bốn tuổi, làm việc tại đội dân phòng của thị trấn nhỏ ven sông. Công việc của tôi rất đơn giản nhưng cũng rất quan trọng: trực gác và kéo còi báo động khi phát hiện máy bay.
Đó là một đêm mùa hè năm chiến tranh ác liệt. Bầu trời nóng nực và im ắng lạ thường. Khoảng gần nửa đêm, khi tôi đang ngồi trên chòi gác bằng gỗ, bỗng nghe thấy tiếng động cơ rất xa, rất nhỏ.
Ban đầu tôi tưởng mình nghe nhầm. Nhưng chỉ vài giây sau, âm thanh ấy rõ dần lên — tiếng máy bay.
Tim tôi đập mạnh. Tôi lập tức đứng dậy, nắm chặt sợi dây kéo còi. Theo quy định, phải chắc chắn mới được kéo vì nếu báo động giả sẽ làm cả thị trấn hoảng loạn.
Nhưng rồi tôi nhìn thấy những chấm sáng nhỏ trên bầu trời đêm.
Không chần chừ thêm một giây nào, tôi kéo mạnh dây còi.
Tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. Từng hồi dài, gấp gáp.
Chỉ vài phút sau, cả thị trấn bừng tỉnh. Cửa nhà mở ra, người lớn bế trẻ nhỏ chạy xuống hầm trú ẩn. Những ánh đèn pin loang loáng trong bóng tối.
Rồi tiếng bom bắt đầu rơi.
Mặt đất rung lên dữ dội. Khói bụi và đất đá bay mù mịt. Nhưng nhờ có còi báo động sớm, phần lớn người dân đã kịp xuống hầm an toàn.
Sau trận bom, nhiều ngôi nhà bị hư hại, nhưng rất may không có nhiều thương vong.
Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, mọi người đi ngang chòi gác đều nhìn tôi và mỉm cười. Có người còn mang cho tôi bát cháo nóng.
Tôi lúc ấy mới nhận ra tay mình vẫn run.
Chiến tranh đã qua nhiều năm. Nhưng mỗi khi nghe thấy tiếng còi tàu hay còi báo động thử, tôi vẫn nhớ đến đêm ấy — đêm mà một tiếng còi nhỏ đã cứu cả khu phố giữa thời hoa lửa.



