Tiếng còi giữa đêm Pác Bó
TIẾNG CÒI GIỮA ĐÊM PÁC BÓ
Kim Đồng, tên thật là Nông Văn Dền, là một cậu bé người dân tộc Nùng sinh ra tại mảnh đất Hà Quảng, Cao Bằng. Sớm giác ngộ cách mạng, mới 12 tuổi, anh đã trở thành Đội trưởng Đội Nhi đồng Cứu quốc (tiền thân của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh). Nhiệm vụ hằng ngày của anh là giao liên, chuyển thư mật và làm tai mắt canh gác cho các cán bộ cách mạng ở chiến khu Pác Bó.
Rạng sáng ngày 15 tháng 2 năm 1943, trong lúc các cán bộ đang họp khẩn cấp tại một hang núi gần bản, Kim Đồng nhận nhiệm vụ đi tuần tra xung quanh. Bất ngờ, anh phát hiện một toán lính Pháp đang lầm lũi bò lên núi, mưu toan bao vây và bắt sống toàn bộ ban chỉ huy. Tình thế lúc đó vô cùng ngàn cân treo sợi tóc: khoảng cách quá gần, nếu chạy về báo tin thì giặc sẽ phát hiện ngay, còn nếu giữ im lặng thì các cán bộ sẽ rơi vào tay địch.
Không một chút do dự, cậu thiếu niên 14 tuổi quyết định dùng chính bản thân mình làm mồi nhử để đánh lạc hướng kẻ thù. Kim Đồng nhanh nhẹn chạy vọt lên một tảng đá cao, huýt sáo một tiếng thật to rồi cắm đầu chạy về phía ngược lại với hang núi. Đúng như dự đoán, tiếng động lớn khiến toán lính giặc giật mình hoảng hốt. Nghĩ rằng đã phát hiện ra mục tiêu chính, tên chỉ huy ra lệnh cho quân lính dồn toàn bộ hỏa lực chĩa về phía bóng dáng nhỏ bé đang thoăn thoắt băng rừng.
Tiếng súng nổ vang rền cả một góc núi. Nhờ tiếng súng báo động vang trời ấy, các cán bộ trong hang đã kịp thời rút lui an toàn vào sâu trong rừng. Thế nhưng, một viên đạn ác độc của kẻ thù đã găm trúng ngực Kim Đồng. Anh ngã xuống bên dòng suối Lê-nin khi dòng máu đỏ tuổi trẻ hòa vào dòng nước mát của quê hương. Sự hy sinh dũng cảm của anh đã trở thành tấm gương sáng ngời, mở đầu cho trang sử vàng oanh liệt của thế hệ măng non Việt Nam.



