Cựu chiến binh

Tiếng còi giữa rừng sâu

Câu chuyện kể về một người lái xe trẻ trong những chuyến vận chuyển hàng ra tiền tuyến, và tiếng còi xe đã trở thành tín hiệu cứu sống đồng đội giữa rừng đêm.

Bắc Ninh06/04/2026Ngô Thị Vân Oanh (Trường Tiểu học Phú Lâm 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, anh Lê Minh Tuấn là lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Những chuyến xe của anh thường đi vào ban đêm để tránh máy bay địch, chở theo lương thực, vũ khí và cả niềm hy vọng ra tiền tuyến.

Một đêm không trăng, rừng tối dày đặc, đoàn xe của anh nối đuôi nhau tiến chậm trên con đường đất hẹp. Đột nhiên, chiếc xe đi đầu dừng lại vì nghi ngờ có bom nổ chậm phía trước. Cả đoàn phải tắt đèn, im lặng chờ lệnh.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Anh Tuấn ngồi trong cabin, tay nắm chặt vô lăng. Bỗng từ phía xa, anh nghe thấy những tiếng động lạ – như tiếng cành cây gãy và bước chân vội vã. Linh cảm có điều bất thường, anh liền bấm nhẹ một hồi còi ngắn – tín hiệu mà các lái xe đã quy ước để cảnh báo nguy hiểm.

Ngay lúc đó, một loạt tiếng nổ vang lên phía trước. Hóa ra, một tốp địch vừa thả bom chậm xuống tuyến đường. Nhờ tín hiệu còi của anh Tuấn, chiếc xe đi đầu kịp thời lùi lại, tránh được khu vực nguy hiểm.

Sau khi kiểm tra, đơn vị công binh xác nhận có nhiều quả bom chưa phát nổ ngay trên đường. Nếu đoàn xe tiếp tục di chuyển mà không phát hiện kịp thời, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Đêm đó, đoàn xe phải dừng lại đến gần sáng mới tiếp tục hành trình. Trước khi đi, người chỉ huy vỗ vai anh Tuấn, nói giản dị:
“Tiếng còi của cậu đã cứu cả đoàn xe.”

Nhiều năm sau, anh Tuấn vẫn nhớ như in đêm rừng ấy. Anh nói:
“Trong chiến tranh, đôi khi chỉ một tín hiệu nhỏ, một quyết định rất nhanh cũng có thể giữ lại sự sống cho nhiều người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn