Tiếng còi lên đường tuổi 18
Mùa xuân năm 1980, tiếng còi tòng quân vang lên rộn rã khắp các làng quê. Chàng thanh niên Hoàng Ngọc Sạn chia tay mẹ già và làng quê nghèo, khoác lên mình chiếc áo màu xanh áo bố còn thơm nguyên mùi vải mới. Xe chuyển bánh giữa tiếng trống hội rộn ràng, những bàn tay vẫy chào gấp gáp và vô vàn giọt nước mắt lưu luyến của người thân gửi gắm niềm tin. Nơi tuyến đầu Bắc Thái ngày ấy, điều kiện vô cùng khốc liệt, thiếu thốn đủ bề. Thế nhưng, trong chiếc ba lô gặt của người lính trẻ tuổi 18 chẳng có gì quý giá ngoài đôi dép cao su đúc, chiếc ca nhôm đập dẹp và một trái tim hừng hực sức trẻ, sẵn sàng đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc cất lời gọi.


