Tiếng còi tập hợp năm ấy
Câu chuyện kể về một kỷ niệm giản dị nhưng đầy xúc động của ông Phạm Văn Bình trong thời gian quân ngũ. Qua hình ảnh người Tiểu đội trưởng tận tình chăm sóc đồng đội giữa mùa đông giá rét, câu chuyện làm nổi bật tinh thần trách nhiệm, tình đồng chí gắn bó và những giá trị đẹp đẽ được hun đúc trong môi trường quân đội.
Ông Phạm Văn Bình sinh năm 1955. Năm 1975, khi đất nước vừa bước sang giai đoạn mới, ông lên đường nhập ngũ với niềm tự hào và trách nhiệm của tuổi trẻ. Suốt hơn mười năm trong quân đội, ông trải qua nhiều nhiệm vụ và môi trường rèn luyện khác nhau, nhưng điều khiến ông nhớ nhất lại là một khoảnh khắc rất giản dị nơi đơn vị.
Trong thời gian giữ vai trò Tiểu đội trưởng, ông luôn là người dậy sớm nhất đơn vị. Mỗi sáng, khi tiếng còi tập hợp vang lên giữa màn sương còn phủ kín thao trường, ông lại đi từng hàng quân nhắc nhở đồng đội chỉnh trang quân phục, động viên những chiến sĩ trẻ còn bỡ ngỡ với nếp sống quân ngũ.
Có một lần vào mùa đông rét buốt, một chiến sĩ mới vì sốt cao đã xin ở lại lán nghỉ. Lo đồng đội mệt nhưng cũng sợ ảnh hưởng đến kỷ luật chung, ông Phạm Văn Bình đã chủ động xin phép cấp trên để trực tiếp ở lại chăm sóc, nấu cháo và động viên người chiến sĩ ấy vượt qua cơn ốm. Hành động nhỏ ấy khiến nhiều đồng đội nhớ mãi, bởi phía sau sự nghiêm khắc của người chỉ huy là sự quan tâm chân thành và tình cảm như anh em trong một gia đình.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ năm 1986 trở về quê hương, ông vẫn giữ lối sống giản dị, trách nhiệm và gần gũi với mọi người. Với ông, những năm tháng quân ngũ không chỉ là quãng đời rèn luyện bản lĩnh mà còn là nơi lưu giữ những tình cảm đồng đội thiêng liêng, không thể nào quên.



