Tiếng Còi Tàu Chiều Ba Mươi Tết
Tiếng Còi Tàu Chiều Ba Mươi Tết
Mùa đông năm 1972, Hà Nội bước vào những ngày khắc nghiệt nhất của cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân Mỹ. Nhưng giữa tiếng còi báo động réo rắt và mùi thuốc súng nồng nặc quanh các trận địa tên lửa, ga Hàng Cỏ vẫn lặng lẽ gánh trên vai một sứ mệnh đặc biệt: giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ đứt đoạn.
Ở tuổi hai mươi hai, Anh thuộc đội thanh niên xung phong bảo vệ đường sắt. Công việc của anh và đồng đội là túc trực 24/24 giờ quanh các gầm cầu, ghi sắt và cung đường trọng điểm. Hễ bom dội làm sập cầu, nát đường ray, họ lập tức lao ra giữa làn khói khét lẹt để san lấp, lát lại từng thanh tà vẹt, đảm bảo cho những chuyến tàu chở lương thực, khí tài và binh sĩ vào Nam đúng giờ.
Chiều 30 Tết năm ấy, không khí Hà Nội lạnh cắt da cắt thịt. Mưa xuân lất phất trộn lẫn với tro than xám xịt còn sót lại sau những đợt tập kích B-52. Cả sân ga vắng ngắt, chỉ còn tiếng gió rít qua những khung cửa kính vỡ vụn. Đội của Anh nhận lệnh khẩn: Phải đảm bảo an toàn cho chuyến tàu "Đặc biệt 05" rời ga lúc 18 giờ – chuyến tàu cuối cùng của năm, mang theo mìn đĩa, đạn dược và hàng ngàn lá thư từ hậu phương gửi cho chiến sĩ đường trường.
Đúng 17 giờ 15 phút, một tốp máy bay cường kích bất ngờ nhào xuống thả bom tọa độ ngay mỏm cầu Long Biên và khu vực ghi phía Bắc ga Hàng Cỏ. Mặt đất chao đảo. Mảnh bom chém đứt lìa một đoạn đường ray then chốt, hố bom sâu ngoắm nuốt chửng cả hàng tà vẹt gỗ. Tiếng còi báo động vừa dứt, Anh cùng năm đồng đội đã tay cuốc, tay xẻng lao ra.
– Phải thông tuyến trước 18 giờ! Bằng mọi giá! – Tiếng Đội trưởng gào lên trong tiếng đất đá rơi bôm bốp xuống chiếc mũ rơm.
Máu từ vết mảnh bom sượt qua trán chảy xuống mắt Anh, cay xè, nhưng tay anh vẫn vần từng khối đá hộc nặng cả trăm cân. Gió sông Hồng thổi thốc vào vết thương đau nhói. Tay ai nấy nứt nẻ, chảy máu vì lạnh và ma sát, nhưng không một ai dừng lại. Mùi gỉ sắt, mùi đất xới và mùi thuốc súng quyện vào nhau thành thứ không khí đặc quánh của thời chiến.
17 giờ 50 phút. Đoạn ray mới được đặt vào vị trí, những chiếc ốc vít cuối cùng được siết chặt bằng sức lực tột cùng của những người lính trẻ. Đèn tín hiệu bật sang màu xanh.
Đúng 18 giờ, tiếng còi tàu rúc lên một hồi dài, xé tan cái lạnh ngắt của chiều 30 Tết. Con tàu sắt nặng trịch từ từ lăn bánh qua đoạn đường ray vừa được hàn gắn bằng mồ hôi và máu. Đứng bên mép đường ray, Anh giơ tay chào theo nghi thức quân đội. Qua những ô cửa sổ tàu mờ hơi sương, những gương mặt người lính trẻ măng mỉm cười, giơ tay vẫy lại họ. Một chiếc bánh chưng gói lá bàng đỏ được ai đó thả từ cửa sổ xuống ngay chân Anh.
Khi chiếc toa cuối cùng khuất dần vào màn đêm hướng về phương Nam, Anh gục xuống bên thanh tà vẹt, kiệt sức nhưng nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt lem luốc vết than. Giữa khoảng không im lìm của đêm Giao thừa đang đến gần, tiếng còi tàu xa xăm ấy không chỉ là tín hiệu thông tuyến, mà là tiếng vọng của niềm tin: Rằng lửa đạn có thể làm rung chuyển đất trời, nhưng không bao giờ chặn nổi những chuyến đi hướng về ngày chiến thắng.


