Tiếng còi tàu đêm
Câu chuyện kể về những chuyến tàu chở hàng, chở bộ đội ra tiền tuyến và tiếng còi tàu trở thành ký ức không thể quên của người lính.
Cựu chiến binh Phạm Văn Hòa, sinh năm 1947, từng làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường sắt Bắc - Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng tuyến đường sắt khi ấy có vai trò rất quan trọng trong việc vận chuyển lương thực, vũ khí và bộ đội vào chiến trường.
Theo lời ông Hòa, những chuyến tàu thường chạy vào ban đêm để tránh bị máy bay địch phát hiện. Trên tàu có khi chở đầy gạo, thuốc men, có khi chở những đoàn bộ đội trẻ đang lên đường vào Nam chiến đấu.
Ông nhớ nhất những đêm đứng gác bên đường ray, nghe tiếng còi tàu vang lên từ xa giữa màn đêm yên tĩnh. Với ông, tiếng còi ấy vừa quen thuộc vừa xúc động vì nó báo hiệu một chuyến tàu nữa lại chuẩn bị đi qua an toàn.
Có lần sau một trận bom lớn, nhiều đoạn đường ray bị hư hỏng nặng. Đơn vị của ông phải làm việc suốt đêm để sửa lại đường, thay tà vẹt và dọn đất đá. Mọi người đều cố gắng hoàn thành thật nhanh vì biết rằng phía sau còn nhiều đoàn tàu đang chờ.
Ông Hòa kể rằng có những đêm vừa sửa xong đường thì tiếng còi tàu đã vang lên từ xa. Khi nhìn đoàn tàu chầm chậm đi qua trong ánh đèn mờ, ai cũng thấy vui vì công sức của mình không uổng phí. Có những người lính trên tàu còn vẫy tay chào mọi người trước khi đoàn tàu tiếp tục đi vào phía Nam.
Ông nhớ nhất một người bạn thân trong đơn vị tên Lâm. Trong một lần làm nhiệm vụ sửa đường sau trận bom, anh Lâm không may hy sinh. Từ đó, mỗi lần nghe tiếng còi tàu vang lên trong đêm, ông lại nhớ đến người đồng đội năm xưa.
Đối với ông Hòa, tiếng còi tàu không chỉ là âm thanh của những chuyến tàu mà còn là âm thanh của một thời tuổi trẻ, của những ngày tháng chiến tranh gian khổ nhưng đầy niềm tin và hy vọng.


