Mẹ Việt Nam Anh hùng

Tiếng còi tàu đêm

Đêm nào Thành cũng đứng gác trên cây cầu sắt bắc qua con sông lớn. Cây cầu này là huyết mạch giao thông, nên luôn là mục tiêu đánh phá.

Lạng Sơn04/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm nào Thành cũng đứng gác trên cây cầu sắt bắc qua con sông lớn. Cây cầu này là huyết mạch giao thông, nên luôn là mục tiêu đánh phá. 

Nhiệm vụ của anh đơn giản:

Nghe – nhìn – báo động.

 Nhưng mỗi đêm, khi mọi thứ lắng xuống, anh lại chờ một thứ khác. 

Tiếng còi tàu. 

Chuyến tàu hàng chạy lúc 2 giờ sáng từ miền Bắc vào. Khi nghe tiếng còi vang lên từ xa, Thành luôn tưởng tượng vợ con mình đang ở trên đó, dù anh biết họ không hề có mặt. 

Anh cưới vợ đúng một tuần trước khi nhập ngũ.

Đứa con gái ra đời khi anh đang ở chiến trường. 

Anh chưa từng được bế con. 

Một đêm mưa, anh viết thư:

“Anh nhớ em và con nhiều. Khi nào hòa bình, anh sẽ đưa con đi tàu.” 

Lá thư chưa kịp gửi. 

Đêm hôm ấy, máy bay địch xuất hiện. Bom rơi gần cầu. Thành và đồng đội chiến đấu suốt nhiều giờ để bảo vệ cầu. 

Khi mọi thứ vừa yên, từ xa bỗng vang lên tiếng còi tàu. 

Nhưng… chuyến tàu dừng lại ngay giữa cầu. 

Thành ngạc nhiên chạy tới. Từ toa cuối, một người phụ nữ bế đứa bé bước xuống. 

Anh đứng chết lặng. 

Là vợ anh. 

Cô cười mà nước mắt rơi:

“Em xin làm công nhân đường sắt. Để được gần anh hơn.” 

Đứa bé trong tay cô ngủ ngon lành. 

Đó là lần đầu tiên Thành được bế con. 

Đêm ấy, tiếng còi tàu vang dài hơn mọi đêm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn