Cựu chiến binh

Tiếng còi tàu đêm sơ tán

Tiếng còi tàu đêm sơ tán

Hải Phòng28/02/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972, bầu trời Hà Nội không còn vẻ tĩnh lặng của những đêm hoa sữa. Thay vào đó là tiếng gầm rú của máy bay B-52 và những quầng lửa rực trời. Tại ga Hàng Cỏ, ông giáo Vinh đứng lặng giữa dòng người hối hả. Tay ông nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của Lâm, đứa cháu nội vừa tròn bảy tuổi.

1. Cuộc chia ly dưới ánh đèn phòng khôngGa tàu đêm ấy không có ánh điện rực rỡ, chỉ có những luồng sáng mờ ảo từ đèn pin bọc giấy đỏ của các anh tự vệ. Mùi khói than nồng nặc quyện với mùi mồ hôi và nỗi lo âu. Lâm ngơ ngác nhìn dòng người mang theo chăn chiếu, xoong nồi, hối hả leo lên những toa tàu đen thẫm.— "Nội không đi với con sao?" – Lâm mếu máo hỏi.
— "Nội phải ở lại trông nhà, trông cả lớp học nữa. Con lên với mẹ ở Thái Nguyên, khi nào hết bom, nội đón con về ăn kem Thủy Tạ."Ông Vinh lôi từ túi áo ra một chiếc radio cũ kỹ, nhét vào ba lô của Lâm:
— "Cầm lấy, đêm nào cũng mở nghe đài tiếng nói Việt Nam. Nghe thấy tiếng đài là thấy nội đang ở bên cạnh."2. Khúc còi tàu xé toạc màn đêm"Tuuuuu...!" – Tiếng còi tàu vang lên, rền rĩ và kéo dài như một nhát cắt vào lòng người Hà Nội. Đó là tín hiệu thúc giục, cũng là lời chào tạm biệt đầy bất trắc. Con tàu chuyển bánh chậm chạp, tiếng sắt thép va vào nhau khô khốc.Lâm nhoài người ra cửa sổ toa tàu, bàn tay nhỏ bé vẫy mãi trong không trung. Dưới sân ga, bóng dáng ông giáo Vinh gầy guộc, chiếc áo đại bát sờn vai mờ dần trong khói sương. Tiếng còi tàu ấy đã trở thành một phần ký ức của cả một thế hệ trẻ thơ thời hoa lửa – những đứa trẻ phải sơ tán rời xa Thủ đô để giữ lấy mầm sống cho dân tộc.3. Ngày trở về và âm vang còn mãiMười hai ngày đêm "Điện Biên Phủ trên không" kết thúc, Hà Nội tan hoang nhưng kiêu hãnh. Lâm trở về trên chính chuyến tàu đêm năm ấy. Tiếng còi tàu lúc này không còn bi ai mà vang lên rộn rã, báo tin vui chiến thắng. Ông Vinh vẫn đứng đó, ngay vị trí cũ, tóc đã bạc thêm nhiều nhưng đôi mắt rạng ngời hạnh phúc.Nhiều năm sau, khi Lâm đã trở thành một kỹ sư đường sắt, mỗi khi nghe tiếng còi tàu đêm, anh vẫn không khỏi bồi hồi. Anh hiểu rằng, những chuyến tàu sơ tán năm xưa không chỉ chở người, mà chở cả niềm tin và sự hy sinh thầm lặng của những người ở lại để tiền phương vững lòng chiến đấu.Câu chuyện về Tiếng còi tàu đêm sơ tán vẫn mãi là bản hùng ca về một thời Hà Nội gian khổ mà hào hùng, nơi tình yêu gia đình hòa quyện cùng vận mệnh Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn