Tiếng còi tàu ga Hàng Cỏ
Mỗi lần nghe tiếng còi tàu hú dài từ ga Hàng Cỏ, lòng Phương lại thắt lại. Năm 1971, cũng tại sân ga này, cô đã buông tay Bình để anh bước lên đoàn tàu chở lính vào Nam. Khi tàu chuyển bánh, Bình nhoài người ra cửa sổ hét lớn: "Hòa bình anh sẽ về ngay sân ga này, em nhớ mặc chiếc áo lụa màu vàng anh mua nhé!". Phương gật đầu, chạy theo đoàn tàu cho đến khi nó mất hút trong làn sương mù.
Suốt 4 năm chiến tranh, Phương giữ gìn chiếc áo lụa màu vàng ấy như một báu vật, chỉ dám đem ra ngắm chứ không mặc. Ngày 30/4/1975, nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, Phương mặc chiếc áo lụa vàng, chạy vội ra ga Hàng Cỏ đón những chuyến tàu chở thương bệnh binh và chiến sĩ trở về. Cô đứng đó từ sáng đến đêm, qua bao nhiêu lượt tàu, hành khách xuống rồi đi hết, sân ga lại trở về vẻ vắng lặng. Bình không về nữa. Anh đã nằm lại ở chiến trường miền Tây Nam Bộ trước ngày toàn thắng đúng một tuần. Cho đến tận những năm tháng xế chiều, Phương vẫn giữ thói quen mặc chiếc áo lụa vàng lỗi thời, ngồi uống trà ở một góc ga cũ, như thể chỉ cần nghe tiếng còi tàu vang lên, chàng trai năm 20 tuổi của cô sẽ bước xuống.



