Bài viết

Tiếng Còi Tàu Ga Lưu Xá Đêm Sơ Tán

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Còi Tàu Ga Lưu Xá Đêm Sơ Tán

Nhân chứng kể: Vũ Thị Thoa (Cựu TNXP Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái)

"Đêm ngày 24 tháng 12 năm 1972 đã trở thành một vết sẹo đau đớn khôn nguôi trong tâm khảm của những người dân Thái Nguyên tụi tôi. Khi ấy, ga Lưu Xá là đầu mối giao thông huyết mạch, nơi tập kết hàng vạn tấn hàng hóa, lương thực chi viện cho chiến trường miền Nam đang bị ứ đọng do bom Mỹ đánh phá hủy diệt các tuyến đường ray sắt. Đại đội 915 TNXP chúng tôi nhận lệnh khẩn cấp giải tỏa ga, bốc xếp hàng trăm tấn lương thực, sữa hộp từ các toa tàu vào kho an toàn ngay trong đêm.

Trời mùa đông Bắc Thái lạnh thấu xương, sương mù dày đặc quánh mùi than đá và khói bụi xi măng. Chị em tụi tôi phần lớn là những cô gái mười bảy, mười tám tuổi, dáng người mảnh khảnh nhưng vác trên vai những bao gạo nặng năm sáu chục cân đi thoăn thoắt trên những thanh tà vẹt đường ray. Đột nhiên, tiếng còi tàu ga Lưu Xá rú lên một hồi dài, xé toạc màn đêm lạnh giá. Đó không phải là tiếng còi báo hiệu tàu chạy thông thường, mà là tiếng còi báo động phòng không dồn dập: máy bay B52 địch đang ập đến.

Một loạt bom rải thảm trút xuống khu vực ga. Mặt đất rung chuyển dữ dội như một trận động đất lớn, ánh chớp lửa bom sáng rực trời xé toạc không gian, tiếng nổ chói tai làm sập toàn bộ hầm trú ẩn dã chiến nơi chị em đang lánh nạn. Đêm đó, hơn sáu mươi đồng đội của tôi trong đại đội 915 đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, thân xác họ hòa vào đất đá ga Lưu Xá, vào những bao gạo chi viện còn vương mùi lúa mới. Tiếng còi tàu đêm ấy cứ ám ảnh tôi suốt mấy mươi năm qua, một âm thanh bi tráng xé lòng của thời hoa lửa anh hùng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn