Cựu chiến binh

TIẾNG CÒI TÀU LÚC NỬA ĐÊM

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG CÒI TÀU LÚC NỬA ĐÊM

Ở một ga tàu nhỏ giữa vùng núi, có một người gác ga tên Khải.

Ông làm việc ở đó hơn ba mươi năm.

Mỗi đêm, khi chuyến tàu cuối cùng chạy qua, ông đều đứng bên sân ga nghe tiếng còi.


Một đồng nghiệp hỏi:

“Ngày nào cũng nghe, không chán sao?”

Khải cười:

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì mỗi chuyến tàu đều mang ai đó đi.”

“Thì sao?”

“Và đôi khi mang ai đó trở về.”


Năm ông còn trẻ, em gái ông từng rời làng trên một chuyến tàu.

Trước khi đi, cô nói:

“Anh nhớ nghe tiếng còi nhé.”

“Để làm gì?”

“Để biết em đã đi.”

Khải cười:

“Anh biết rồi.”

Cô vẫy tay.

Chuyến tàu biến mất sau khúc cua.


Cô không bao giờ trở về.

Khải vẫn làm việc ở ga.

Mỗi khi tàu chạy qua, ông đều nhìn thật kỹ từng ô cửa.

Biết đâu một ngày…

Nhưng không có.


Nhiều năm sau, ông đã già.

Một đêm mưa, chuyến tàu cuối cùng dừng lại bất ngờ.

Một cô gái trẻ bước xuống.

Cô hỏi:

“Chú ơi, đây có phải ga An Bình không?”

Khải gật đầu.

“Đúng.”

“Chú có biết nhà bà Mai ở đâu không?”

Khải sững người.

“Bà Mai?”

“Vâng. Bà cháu.”

Ông nhìn cô thật lâu.

“Cháu là…”

“Cháu gái của bà.”


Khải dẫn cô đến căn nhà cũ.

Bà Mai đã mất vài năm trước.

Cô gái đứng trước cổng, im lặng.

Khải hỏi:

“Cháu chưa từng đến đây à?”

“Chưa.”

“Vậy sao biết?”

“Bà cháu kể.”

Cô lấy trong túi ra một chiếc vé tàu cũ.

“Bà bảo khi nào cháu có dịp, hãy đến ga này.”

Khải nhìn ngày tháng trên vé.

Đó là ngày em gái ông rời làng.


Ông không nói được gì.

Cô gái hỏi:

“Chú có biết bà cháu không?”

Khải nhìn chiếc vé.

“Biết.”

“Bà từng kể về một người anh trai.”

Khải gật đầu.

“Là chú phải không?”

Ông cười.

“Ừ.”


Cô gái đưa cho ông một lá thư.

“Bà bảo nếu gặp được chú thì đưa.”

Khải mở thư.

Chỉ có vài dòng:

“Anh Khải, em xin lỗi vì đã không trở về.”

“Nhưng em vẫn nhớ tiếng còi tàu.”

“Mỗi lần nghe thấy, em lại nhớ nhà.”


Khải đọc xong.

Ngoài kia, một chuyến tàu khác đang đến.

Tiếng còi vang lên trong đêm.

Cô gái nhìn ông.

“Chú có muốn ra sân ga không?”

Khải gật đầu.

Hai người cùng bước ra.


Chuyến tàu đi qua.

Ánh sáng từ những ô cửa vụt qua mặt họ.

Khải đứng rất lâu.

Rồi ông nói:

“Em ấy nghe thấy rồi.”

Cô gái hỏi:

“Ai?”

Khải mỉm cười.

“Em gái chú.”


Đêm ấy, lần đầu tiên sau hơn ba mươi năm,

Khải không đứng một mình bên sân ga.

Tiếng còi tàu vẫn vang lên.

Vẫn là âm thanh cũ.

Nhưng với ông,

nó không còn là âm thanh của một người ra đi.

Mà là âm thanh của một người

cuối cùng cũng tìm được đường trở về trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn