Tiếng còi tàu năm ấy
Tiếng còi tàu năm ấy
Bác Trần Đức Bình từng là chiến sĩ bảo vệ tuyến đường sắt trong những năm chống chiến tranh phá hoại.
Điều bác nhớ nhất không phải là tiếng bom.
Mà là tiếng còi tàu.
Bác kể, mỗi chuyến tàu ngày ấy đều chở vũ khí, lương thực hoặc đưa bộ đội vào Nam.
Địch biết rõ điều đó nên liên tục đánh phá cầu, hầm và đường ray.
Có những đêm, vừa sửa xong một đoạn đường thì sáng hôm sau bom lại đánh sập.
Lại sửa.
Lại thông tuyến.
Có lần, gần nửa đêm, đơn vị vừa nối xong đường ray thì nhận được tin đoàn tàu quân sự sắp đến.
Mọi người đứng hai bên đường ray, hồi hộp chờ đợi.
Khi đoàn tàu từ từ lăn bánh qua cây cầu vừa sửa xong, tiếng còi tàu vang lên giữa màn đêm.
Tiếng còi dài, trầm và rất khỏe.
Không ai bảo ai.
Mọi người đều đứng nghiêm.
Có người đưa tay chào.
Có người lặng lẽ lau nước mắt.
Bác nói:
"Đó là tiếng còi đẹp nhất bác từng nghe."
Sau này, đất nước hòa bình, mỗi lần đi ngang ga tàu, nghe tiếng còi vang lên, bác vẫn đứng lại.
Không phải vì nhớ đoàn tàu.
Mà vì nhớ những người đã thức trắng bao đêm để giữ cho những chuyến tàu ấy không bao giờ dừng lại.
Nghe bác kể, tôi chợt nhận ra rằng phía sau mỗi chuyến tàu bình yên hôm nay là biết bao con người thầm lặng đã góp sức, có người còn mãi mãi nằm lại bên những đường ray năm ấy.


