Bài viết

Tiếng còi tàu năm ấy

Tiếng còi tàu năm ấy

Lào Cai16/06/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1971, sân ga Hàng Cỏ ngập trong sắc đỏ của hoa phượng và màu xanh của áo lính. Tiếng loa phóng thanh oang oang thông báo chuyến tàu chở tân binh hướng về phía Nam sắp chuyển bánh.

Thành đứng tựa lưng vào toa tàu, ba lô cóc bọc bạt xanh trĩu nặng trên vai. Anh mười chín tuổi, là sinh viên năm thứ hai khoa Văn, trường Đại học Tổng hợp. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, Thành gác lại bút nghiên, viết đơn tình nguyện nhập ngũ bằng máu.

"Thành ơi!"

Một giọng nói trong trẻo, có chút hốt hoảng vang lên giữa đám đông. Thành quay lại. Là Mai. Cô bạn cùng lớp, người có đôi mắt trong veo và mái tóc tết đuôi sam lúc nào cũng thoang thoảng mùi hương nhu. Mai chạy đến thở dốc, hai má đỏ bừng vì nắng và vì mệt. Cô chìa ra một cuốn sổ tay nhỏ bọc da mùi lót:

"Gửi cho cậu này. Nhất định phải chép thật nhiều thơ, rồi mang về đọc cho tớ nghe nhé!"

Thành đón lấy cuốn sổ, tay chạm nhẹ vào tay Mai. Một luồng điện xẹt qua, khiến tim anh đập lỗi nhịp. Giữa tiếng còi tàu rúc lên hồi dài giục giã, Thành chỉ kịp nói một câu:

"Đợi tớ về, Mai nhé!"

Tàu chuyển bánh. Sân ga lùi dần, bóng dáng nhỏ bé của Mai mặc chiếc áo sơ mi trắng, tay không ngừng vẫy chiếc khăn mùi soa nhạt nhòa đi trong làn khói xám. Thành biết, phía trước anh là tuyến lửa Quảng Trị — nơi bom cày đạn xới mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn