Tiếng còi tàu năm ấy
Một đêm năm 1972, khi đang làm nhiệm vụ tuần tra, bác nghe thấy tiếng còi tàu vang lên giữa màn đêm dày đặc khói bom. Âm thanh ấy vừa quen thuộc, vừa khiến tim bác thắt lại. Địch vừa ném bom phá hoại tuyến đường, đoạn ray phía trước có thể đã bị hỏng.
Bác Vũ Văn Cảnh ở phường Hồng Bàng từng là chiến sĩ bảo vệ tuyến đường sắt trong những năm chiến tranh ác liệt. Bác kể, ngày ấy mỗi chuyến tàu không chỉ chở hàng hóa mà còn mang theo hy vọng của cả hậu phương gửi ra tiền tuyến.
Một đêm năm 1972, khi đang làm nhiệm vụ tuần tra, bác nghe thấy tiếng còi tàu vang lên giữa màn đêm dày đặc khói bom. Âm thanh ấy vừa quen thuộc, vừa khiến tim bác thắt lại. Địch vừa ném bom phá hoại tuyến đường, đoạn ray phía trước có thể đã bị hỏng.
Không kịp suy nghĩ, bác cùng đồng đội lao ra kiểm tra. Trong ánh đèn pin leo lét, họ phát hiện đoạn ray bị lệch. Thời gian không còn nhiều, đoàn tàu vẫn đang tiến đến. Bằng tất cả sức lực, họ cố gắng chỉnh lại đường ray trong tiếng bom còn vọng lại.
Khi con tàu an toàn đi qua, bác và đồng đội chỉ kịp nhìn nhau, cười mà nước mắt lăn dài. “Lúc đó, bác nghĩ nếu chậm một chút thôi, không biết bao nhiêu người sẽ gặp nguy hiểm,” bác kể.
Giờ đây, mỗi khi nghe tiếng tàu chạy qua Hải Phòng, bác Cảnh lại lặng người. Âm thanh ấy không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình để giữ cho những chuyến đi được bình yên.



