Thân nhân liệt sĩ, người có công

TIẾNG CÒI TÀU NĂM ẤY

Khi đang đưa một chiến sĩ bị thương nặng đến nơi an toàn, một loạt pháo bất ngờ rơi xuống khu vực. Anh Hòa đã dùng chính cơ thể mình che cho người đồng đội phía dưới. Người chiến sĩ được cứu sống, còn anh Đặng Văn Hòa đã anh dũng hy sinh trong lúc thực hiện nhiệm vụ cứu người. Ít tháng

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Quỳnh Như (thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

TIẾNG CÒI TÀU NĂM ẤY

Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Như-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Đặng Anh Quân

-Năm Sinh:1955

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Mỗi lần nghe tiếng còi tàu vang lên, ông Đặng Anh Quân, sinh năm 1955, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, lại bồi hồi nhớ về người anh trai đã rời quê hương theo chuyến tàu nhập ngũ hơn nửa thế kỷ trước. Dẫu thời gian đã trôi qua rất lâu, hình ảnh ấy vẫn luôn hiện rõ trong ký ức của ông như mới chỉ diễn ra ngày hôm qua.

Ông Quân kể rằng anh trai mình tên là Đặng Văn Hòa, sinh năm 1950. Là người con cả trong gia đình, anh Hòa sống hiền lành, chăm chỉ và luôn yêu thương các em. Những lúc rảnh rỗi, anh thường dạy ông Quân tập đọc, tập viết và kể cho các em nghe những câu chuyện về lòng yêu nước, về ước mơ đất nước sẽ sớm được hòa bình.

Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Đặng Văn Hòa tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, anh được phân công vào một đơn vị quân y. Công việc của anh là cùng đồng đội sơ cứu thương binh và vận chuyển người bị thương từ tuyến trước về các trạm điều trị phía sau.

Theo lời ông Quân, vào mùa xuân năm 1972, trong một trận chiến diễn ra ác liệt, đơn vị quân y của anh Hòa phải liên tục di chuyển để cứu chữa thương binh. Dù bom đạn vẫn nổ xung quanh, anh cùng đồng đội không ngừng băng bó, cõng từng người bị thương vượt qua những đoạn đường rừng hiểm trở.

Khi đang đưa một chiến sĩ bị thương nặng đến nơi an toàn, một loạt pháo bất ngờ rơi xuống khu vực. Anh Hòa đã dùng chính cơ thể mình che cho người đồng đội phía dưới. Người chiến sĩ được cứu sống, còn anh Đặng Văn Hòa đã anh dũng hy sinh trong lúc thực hiện nhiệm vụ cứu người.

Ít tháng sau, gia đình nhận được thư của đơn vị kể lại sự hy sinh dũng cảm của anh. Trong thư, đồng đội viết rằng anh Hòa luôn là người xung phong nhận phần việc khó khăn nhất và chưa bao giờ bỏ lại bất kỳ thương binh nào phía sau. Những dòng chữ ấy đã trở thành niềm tự hào của cả gia đình.

Ông Đặng Anh Quân chia sẻ rằng, mỗi khi nhìn thấy màu áo blouse trắng của các bác sĩ hôm nay, ông lại nhớ đến người anh trai đã dành tuổi thanh xuân để cứu chữa đồng đội giữa chiến trường. Đối với ông, anh không chỉ là một người lính mà còn là một người luôn đặt sự sống của người khác lên trên bản thân mình.

Cuộc trò chuyện kết thúc khi ông Quân mở chiếc hộp gỗ cất giữ những lá thư cũ của anh trai. Ông nhẹ nhàng nói rằng chiến tranh đã lùi vào quá khứ, nhưng lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh của những người lính quân y như anh Hòa sẽ mãi là bài học quý giá cho các thế hệ mai sau.

Tác giả

Nguyễn Thị Quỳnh Như

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn