Tiếng còi tàu ngày tiễn người ra trận
Đoàn tàu đưa những người lính trẻ rời thành phố. Không ai biết phía trước sẽ là những gì. Có người vừa lên tàu còn cười nói, trêu đùa nhau. Có người ngồi im, trong tay giữ chặt tấm ảnh gia đình.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Quang, sinh năm 1952, phường Hồng Bàng
Năm 1971, Nguyễn Văn Quang khi ấy mới 19 tuổi. Ngày nhận lệnh nhập ngũ, ông cùng hàng trăm thanh niên lên tàu rời Hải Phòng. Đứng trên sân ga, ông vẫn nhớ tiếng còi tàu kéo dài giữa buổi sớm và hình ảnh mẹ đứng phía sau hàng người, cố nhìn theo bóng con.
Đoàn tàu đưa những người lính trẻ rời thành phố. Không ai biết phía trước sẽ là những gì. Có người vừa lên tàu còn cười nói, trêu đùa nhau. Có người ngồi im, trong tay giữ chặt tấm ảnh gia đình.
Quang kể, điều khiến ông nhớ nhất không phải chuyến đi dài mà là khoảnh khắc đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh. Những cánh tay từ sân ga đưa lên vẫy. Người lính trẻ khi ấy bất giác thấy mắt mình cay.
Những năm sau đó, ông trải qua nhiều đơn vị và nhiều địa bàn chiến đấu. Có những người bạn cùng lên tàu ngày ấy đã không thể trở lại Hải Phòng.
Hơn nửa thế kỷ sau, mỗi khi nghe tiếng còi tàu, ký ức cũ lại trở về.
“Tiếng còi tàu ngày ấy đưa chúng tôi đi vào chiến tranh. Nhưng cũng chính từ chuyến tàu ấy, chúng tôi mang theo niềm tin rằng nhất định sẽ có ngày trở về.”
Ông Quang nói, điều ông nhớ nhất về tuổi trẻ không phải những ngày gian khổ, mà là những người bạn đã cùng ông bước lên chuyến tàu năm ấy.



