TIẾNG CÒI TÀU TRÊN ĐỈNH BẢO THẮNG VÀ TUỔI TRẺ NƠI BIÊN CƯƠNG LÀO CAI
TIẾNG CÒI TÀU TRÊN ĐỈNH BẢO THẮNG VÀ TUỔI TRẺ NƠI BIÊN CƯƠNG LÀO CAI
Trong căn nhà ngập tràn ánh nắng ấm áp của vùng trung du, người cựu chiến binh già Hoàng Ngọc Minh tỉ mẩn lau chùi chiếc kẹp áo quân binh chủng đã ngả màu thời gian. Sinh năm 1941, ở cái tuổi "bát thập", đôi mắt ông vẫn ánh lên vẻ tinh anh kỳ lạ mỗi khi nhớ về quãng thời gian khoác trên mình màu áo xanh chú bộ đội. Đối với ông, quãng đời quân ngũ từ năm 1959 đến năm 1961 tại Tiểu đoàn 36 (D36) Lào Cai không chỉ là hai năm thanh xuân rực rỡ mà còn là mảnh ký ức gắn liền với những năm tháng miền Bắc bước vào khôi phục kinh tế và củng cố tuyến biên giới phía Bắc của Tổ quốc.
Mùa xuân tuổi 18 và chuyến tàu ngược miền biên ải
Mùa xuân năm 1959, khi miền Bắc hoàn toàn hòa bình và bắt đầu bước vào giai đoạn xây dựng chủ nghĩa xã hội, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Hoàng Ngọc Minh vừa tròn 18 tuổi đã gạt lại những dự định riêng tư để hăng hái lên đường nhập ngũ.
Đơn vị ông được biên chế là D36 Lào Cai – tiểu đoàn chủ lực chịu trách nhiệm tuần tra bảo vệ đường biên, giữ gìn an ninh trật tự và tham gia giúp đỡ nhân dân các dân tộc vùng cao Lào Cai xây dựng cuộc sống mới. Rời miền quê đồng bằng, chuyến tàu ngược hỏa xa đưa người lính trẻ Hoàng Ngọc Minh lên với dải đất biên cương phía Bắc, nơi có những dãy núi đá nhấp nhô mờ sương và dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa.
Kỷ niệm đáng nhớ: Đêm gác sương muối và tình đoàn kết miền biên xóm
Nhớ về những năm tháng ở D36 Lào Cai, ông Minh không thể nào quên sự khắc nghiệt của thời tiết vùng cao cùng những gian khổ, thiếu thốn của thời kỳ sau chiến tranh. Những buổi tuần tra dọc theo đường biên giới dài dằng dặc, chân bấm sâu vào đá nhọn, mồ hôi thấm đẫm vai áo quân phục.
Kỷ niệm sâu sắc nhất trong 2 năm quân ngũ của ông Minh là đợt chốt giữ và làm nhiệm vụ công tác dân vận tại vùng biên vào mùa đông năm 1960. Mùa đông Lào Cai ngày ấy lạnh cắt da cắt thịt, sương muối phủ trắng xóa trên các cành cây, ngọn cỏ.
Trong một đợt bám bản giúp dân khắc phục hậu quả thiên tai, mưa lũ làm sạt lở một đoạn đường huyết mạch nối vào bản làng xa xôi. Ông Minh cùng anh em chiến sĩ D36 đã dầm mình trong nước lạnh giá hàng giờ đồng hồ, dùng xẻng, cuốc và tay trần dọn hàng chục khối đá hộc để thông đường. Tối đó, cả tiểu đội trú quân tại nhà sàn của đồng bào dân tộc H'Mông. Giữa cái lạnh giá của núi rừng, bà con đã nhóm lên bếp lửa hồng, mang ra những củ sắn lùi nóng hổi và chén nước chè xanh ấm áp để mời những người lính trẻ D36. Chính sự đùm bọc, yêu thương của đồng bào vùng cao đã sưởi ấm tâm hồn người lính trẻ, tiếp thêm sức mạnh để ông Minh cùng đồng đội hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Trở về thời bình và phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" vẹn toàn
Năm 1961, sau 2 năm cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc, ông Hoàng Ngọc Minh hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quân sự và xuất ngũ trở về địa phương.
Rời tay súng, bước vào cuộc chiến lao động sản xuất kiến thiết quê nhà, ông Minh luôn giữ vững và phát huy bản chất tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Tác phong kỷ luật, tinh thần kiên cường vượt khó được rèn luyện từ D36 Lào Cai đã giúp ông vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, là tấm gương sáng về lối sống mẫu mực, khiêm tốn và luôn sẵn lòng giúp đỡ bà con làng xóm.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc phơ theo năm tháng, mỗi lần nhìn lại những bức ảnh kỷ niệm thời quân ngũ hay nghe bản nhạc về vùng đất Lào Cai hùng vĩ, ký ức về những năm 1959 – 1961 lại hiện lên rõ mùng trong tâm trí cựu chiến binh Hoàng Ngọc Minh. Hai năm tuổi trẻ tại D36 Lào Cai tuy ngắn ngủi so với một đời người, nhưng đó là quãng thời gian thiêng liêng và kiêu hãnh nhất – nơi ông đã cống hiến trọn vẹn nhiệt huyết tuổi mười tám cho sự bình yên của dải đất biên cương Tổ quốc.



