Tiếng còi tàu trên vĩ tuyến 17 (1)
Bên dòng sông Bến Hải, Hiền Lương không chỉ là ranh giới, mà là nỗi đau chia cắt. Anh lính trẻ đứng gác bên này cầu, mắt hướng về phía Nam nơi mẹ già đang ngóng đợi. Những lá thư viết vội được giấu kín, gửi qua những chuyến đò đêm. "Nước non liền một dải", câu nói ấy là niềm tin sắt đá. Dù dây thép gai có giăng kín, nhưng lòng người không gì ngăn cách được. Mỗi nhịp cầu gãy lại được nối bằng ý chí, đợi ngày cờ đỏ sao vàng tung bay trên toàn cõi non sông.
Bên dòng sông Bến Hải, Hiền Lương không chỉ là ranh giới, mà là nỗi đau chia cắt. Anh lính trẻ đứng gác bên này cầu, mắt hướng về phía Nam nơi mẹ già đang ngóng đợi. Những lá thư viết vội được giấu kín, gửi qua những chuyến đò đêm. "Nước non liền một dải", câu nói ấy là niềm tin sắt đá. Dù dây thép gai có giăng kín, nhưng lòng người không gì ngăn cách được. Mỗi nhịp cầu gãy lại được nối bằng ý chí, đợi ngày cờ đỏ sao vàng tung bay trên toàn cõi non sông.


