Tiếng còi tàu trên vĩ tuyến 17
Tiếng còi tàu trên vĩ tuyến 17
Sông Bến Hải, vĩ tuyến 17 – ranh giới chia cắt hai miền Nam - Bắc suốt 20 năm ròng rã. Ở bờ Bắc là đồn cảnh sát Vũ Trung, ở bờ Nam là đồn Xuân Hòa. Giữa chiếc cầu Hiền Lương sơn hai màu xanh - vàng ngăn cách ấy, có một người gác tàu tên Hải.
Mỗi ngày, Hải đứng ở đầu cầu phía Bắc, nhìn sang phía Nam nơi mẹ và em gái anh đang sinh sống. Chỉ một bước chân qua vạch sơn trắng giữa cầu là có thể gặp lại người thân, nhưng bước chân ấy lại bị ngăn cách bởi họng súng và dây thép gai.
Một buổi chiều mưa phùn, có chuyến tàu chở hàng từ Bắc vào Nam dừng lại ở ga sát giới tuyến. Hải bước lên cabin, kéo một hồi còi dài, trầm ấm vang vọng khắp đôi bờ sông. Tiếng còi tàu không chỉ là tín hiệu giao thông, mà đối với Hải và hàng ngàn người dân bên kia sông, đó là tiếng gọi của quê hương, là lời hẹn ước về ngày thống nhất.
Bên kia bờ, mẹ anh nghe tiếng còi tàu liền chạy ra bờ sông, vẫy chiếc nón trắng quen thuộc. Hải nhìn thấy, giơ tay vẫy lại. Hai mẹ con nhìn nhau qua làn sương mờ của dòng Bến Hải, nước mắt hòa cùng nước mưa. Khát vọng thống nhất đất nước chưa bao giờ tắt trong tim những con người ở hai đầu vĩ tuyến, giữ cho họ niềm tin sắt đá vào ngày non sông thu về một mối.



