TIẾNG CÒI TÀU TRONG BUỔI SÁNG SỚM
Buổi sáng trên biển bắt đầu bằng tiếng còi tàu vang lên giữa mênh mông sóng nước, đánh thức một ngày làm nhiệm vụ mới của người lính hải quân, nơi mỗi nhịp sinh hoạt đều gắn với kỷ luật và trách nhiệm, để lại trong lòng bác Nguyễn Tiến Xuân ký ức bình dị mà thiêng liêng.
Bác Xuân kể rằng, có những buổi sáng biển lặng, mặt nước phẳng như gương, tiếng còi tàu vang lên nghe rõ và sâu, dội vào lòng người một cảm giác rất khác. “Mỗi lần nghe còi là biết một ngày mới lại bắt đầu, không được phép chậm trễ,” bác nói. Người viết hình dung cảnh người lính trẻ năm ấy vội vã gấp chăn màn, chỉnh lại quân phục, bước ra boong tàu trong làn gió mặn.
Bác kể rằng, nhiều hôm vừa thức dậy đã nhớ nhà, nhớ bữa sáng nơi quê nghèo, nhưng chỉ cần nghe tiếng còi là mọi suy nghĩ riêng tư gác lại phía sau. “Tiếng còi ấy nhắc mình đang đứng ở đâu và vì sao mình có mặt ở đây,” bác trầm giọng. Với bác, đó không chỉ là âm thanh báo hiệu giờ giấc, mà là lời nhắc nhở âm thầm về trách nhiệm của người lính biển đối với Tổ quốc.


