Tiếng còi tàu trong đêm (1)
Ông Lương Văn Bảy từng là công nhân lái tàu trên tuyến đường sắt chi viện cho chiến trường trong những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc. Mỗi chuyến tàu của ông đều chở đầy lương thực, thuốc men và vũ khí vào Nam.
Ngày ấy, đường ray thường xuyên bị đánh bom. Có đoạn vừa sửa xong buổi chiều thì đêm máy bay lại đến phá tiếp. Nhưng đoàn tàu vẫn phải chạy.
Ông nhớ nhất một đêm mùa đông năm 1967. Chuyến tàu của ông chuẩn bị đi qua cây cầu lớn thì còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện trên bầu trời.
Theo quy định, tàu phải dừng lại để tránh bị phát hiện. Nhưng phía sau đoàn tàu là hàng chục toa hàng quân sự cần gấp cho chiến trường.
Người trưởng tàu nhìn ông rồi nói ngắn gọn:
“Phải đi.”
Trong tiếng bom nổ xa dần, ông siết chặt tay lái, cho đoàn tàu tăng tốc băng qua cầu giữa màn đêm. Tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray vang lên dữ dội.
Khi đoàn tàu vừa qua khỏi cầu, phía sau lập tức vang lên tiếng nổ lớn. Một nhịp cầu bị đánh sập.
“Chậm vài phút thôi là cả đoàn tàu đã nằm dưới sông,” ông kể.
Nhiều năm sau, mỗi lần nghe tiếng còi tàu giữa đêm, ông lại nhớ về chuyến đi sinh tử ấy — chuyến tàu mang theo cả niềm tin của hậu phương hướng về tiền tuyến.



