tiếng còi tàu trong đêm không ngủ
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường sắt Bắc – Nam giữ vai trò vô cùng quan trọng trong việc vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí chi viện cho chiến trường. Chính vì vậy, đây cũng là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Những ga tàu, cây cầu và đoàn tàu liên tục bị bom đạn tàn phá. Nhưng giữa mưa bom bão đạn ấy, những người công nhân ngành đường sắt vẫn kiên cường bám đường ray, giữ cho những chuyến tàu không ngừng lăn bánh. Câu chuyện về người lái tàu Trần Đức Phúc là một câu chuyện xúc động của thời hoa lửa.
Anh Phúc sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm đường sắt tại Nam Định. Cha anh từng là công nhân gác chắn tàu, còn anh từ nhỏ đã quen thuộc với tiếng còi tàu vang vọng mỗi chiều. Lớn lên, anh theo học ngành lái tàu với ước mơ được điều khiển những đoàn tàu chạy khắp đất nước.
Khi chiến tranh leo thang ra miền Bắc, ngành đường sắt trở thành một mặt trận đặc biệt. Những người lái tàu như anh Phúc không chỉ đơn thuần vận chuyển hàng hóa mà còn trực tiếp đối mặt với bom đạn để giữ mạch máu giao thông thông suốt.
Những chuyến tàu thời chiến thường xuất phát vào ban đêm để tránh máy bay địch. Toa tàu được phủ lá cây ngụy trang, đèn tín hiệu phải hạn chế tối đa. Có những đoạn đường ray vừa sửa xong sau trận bom thì tàu đã phải lập tức đi qua.
Anh Phúc được giao phụ trách một đoàn tàu chở hàng quân sự vào tuyến lửa miền Trung. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi máy bay Mỹ thường xuyên phục kích dọc các tuyến đường sắt trọng điểm.
Mỗi lần đoàn tàu lăn bánh, anh cùng đồng đội đều xác định có thể đối mặt với hiểm nguy bất cứ lúc nào. Nhưng không ai chùn bước, bởi họ hiểu rằng phía chiến trường đang rất cần những chuyến hàng ấy.
Một đêm mùa đông năm 1972, đoàn tàu của anh Phúc nhận nhiệm vụ đặc biệt: vận chuyển gấp thuốc men và lương thực vào khu vực Quảng Bình. Trước giờ xuất phát, cấp trên nhắc nhở:
“Dù bất cứ giá nào cũng phải đưa hàng tới nơi an toàn.”
Trời đêm lạnh buốt, sương phủ kín đường ray. Tiếng bánh sắt nghiến đều trên đường tàu vang lên giữa màn đêm yên tĩnh. Anh Phúc tập trung cao độ quan sát từng đoạn đường phía trước.
Khi đoàn tàu đi đến gần một cây cầu lớn, tiếng còi báo động từ trạm gác bất ngờ vang lên. Máy bay địch đã xuất hiện.
Chỉ ít phút sau, pháo sáng thả xuống trắng rực cả bầu trời. Máy bay bắt đầu lao xuống ném bom dọc tuyến đường sắt.
Đất đá rung chuyển dữ dội. Một đoạn đường ray phía trước bị bom đánh hỏng, đoàn tàu buộc phải dừng khẩn cấp. Nếu đứng yên quá lâu, cả đoàn tàu sẽ trở thành mục tiêu cho đợt tấn công tiếp theo.
Trong tình thế nguy cấp ấy, anh Phúc cùng tổ công tác lập tức xuống kiểm tra thiệt hại. Giữa ánh lửa và khói bom, họ phát hiện nhiều thanh ray bị cong vênh nghiêm trọng.
Không chờ lực lượng hỗ trợ, anh cùng mọi người nhanh chóng dùng dụng cụ sửa chữa tạm thời để thông tuyến. Bom vẫn nổ phía xa, nhưng ai cũng làm việc với tốc độ nhanh nhất có thể.
Khi công việc gần hoàn thành, một loạt bom khác tiếp tục dội xuống khu vực gần đầu máy. Sức ép khiến nhiều toa hàng rung lắc mạnh.
Anh Phúc hiểu rằng nếu đoàn tàu không nhanh chóng rời đi, toàn bộ số hàng sẽ bị phá hủy. Anh lập tức quay lại buồng lái chuẩn bị cho tàu tiếp tục chạy.
Đúng lúc ấy, anh phát hiện một toa phía sau bị cháy do mảnh bom bén vào thùng nhiên liệu. Ngọn lửa bắt đầu lan nhanh giữa gió lớn.
Không nghĩ đến nguy hiểm, anh lao xuống cùng đồng đội tìm cách dập lửa để bảo vệ đoàn tàu. Sau nhiều phút căng thẳng, đám cháy cuối cùng cũng được khống chế.
Dù bị bỏng ở tay và mặt, anh vẫn kiên quyết tiếp tục điều khiển đoàn tàu đi tiếp. Gần sáng hôm sau, chuyến hàng cuối cùng cũng tới nơi an toàn trong niềm xúc động của mọi người.
Nhưng sau hành trình ấy, sức khỏe anh Phúc suy kiệt nghiêm trọng do vết thương và kiệt sức vì nhiều giờ liên tục chiến đấu với bom đạn. Người lái tàu trẻ đã ngã xuống không lâu sau đó, khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sự hy sinh của anh khiến đồng đội vô cùng thương tiếc. Với họ, anh không chỉ là một người lái tàu dũng cảm mà còn là biểu tượng của tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước.
Sau ngày đất nước thống nhất, những tuyến đường sắt năm xưa được khôi phục và nối liền hai miền Nam – Bắc. Nhưng tiếng còi tàu trong những năm tháng chiến tranh vẫn luôn gợi nhớ về những con người đã hy sinh để giữ cho đoàn tàu Tổ quốc không bao giờ ngừng lăn bánh.
Câu chuyện về anh Trần Đức Phúc là một phần trong những trang sử hào hùng của thời hoa lửa. Đó là câu chuyện về lòng quả cảm, tinh thần vượt khó và sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị vì độc lập, tự do của dân tộc.
Ngày nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình càng cần ghi nhớ công lao của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, sống trách nhiệm và không ngừng cố gắng xây dựng quê hương Việt Nam ngày càng giàu đẹp.



