Ga tàu những năm kháng chiến chống Mỹ luôn hối hả những đoàn quân ra tiền tuyến. Nghĩa, chàng trai có đôi tay khéo léo và giọng hát chèo rất hay, chia tay mẹ bên sân ga để nhập ngũ vào tiểu đoàn thông tin. Mẹ Hòa chỉ kịp dúi vào bao xe của con nắm cơm nắm muối vừng và lời dặn: "Cứ nghe tiếng còi tàu là mẹ nhớ con, đánh xong giặc phải theo tàu về ngay với mẹ."
Trên chiến trường Quảng Trị khốc liệt, Nghĩa là "huyết mạch" của đơn vị. Một đêm đông năm 1972, pháo địch bắn nát đường dây thông tin liên lạc giữa bộ chỉ huy và các mũi tấn công. Nếu không nối lại được dây, cả tiểu đoàn sẽ bị bao vây. Nghĩa ôm cuộn dây cáp, bò trườn qua bãi mìn và những hố bom còn nóng hổi.Một mảnh pháo găm vào vai, máu tuôn xối xả nhưng Nghĩa không dừng lại. Anh dùng răng cắn chặt đầu dây, dùng đôi tay run rẩy nối hai đầu lõi đồng lại với nhau. Khi tín hiệu "tít tít" vang lên báo hiệu thông suốt cũng là lúc một quả pháo khác dội xuống ngay vị trí anh nằm. Nghĩa hy sinh, tay vẫn còn giữ chặt mối dây liên lạc như giữ lấy sự sống cho đồng đội.Tại quê nhà, Mẹ Hòa vẫn hằng ngày ngồi bên quán nước nhỏ ven đường ray. Hòa bình lập lại đã lâu, những đoàn tàu xuôi ngược mang theo bao người lính trở về, nhưng Nghĩa vẫn bặt vô âm tín. Mẹ không nhận được xác con, chỉ nhận được một chiếc ba lô sờn cũ và cuốn sổ tay đầy vết bùn đất.Mẹ Hòa được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng vì có chồng hy sinh thời kháng Pháp và con trai độc nhất hy sinh thời chống Mỹ. Mẹ dùng tiền trợ cấp để giúp đỡ những đứa trẻ mồ côi trong xóm. Mỗi tối, khi tiếng còi tàu đêm vang vọng xé toạc không gian yên tĩnh, mẹ lại ra đứng bên hiên, mắt nhìn đau đáu về phía con đường sắt hun hút.Mẹ bảo với mọi người: "Nó là lính thông tin, chắc nó đang bận nối dây ở đâu đó chưa xong. Nghe còi tàu nó sẽ nhớ đường về thôi."Thực ra, mẹ biết con mẹ đã hóa thân vào cỏ cây, vào nhịp đập của đất nước. Mẹ kiên nhẫn chờ đợi không phải vì mù quáng, mà vì mẹ muốn dành cả phần đời còn lại để giữ ấm niềm hy vọng cho những người lính khác. Với mẹ, mỗi người lính bước xuống từ toa tàu đều là một người con trở về từ cõi chết.Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh ấm chè xanh bốc khói nghi ngút bên sân ga vắng. Những anh hùng liệt sĩ như Nghĩa đã hy sinh để những đoàn tàu hòa bình được chuyển bánh. Và những người mẹ như mẹ Hòa chính là "nhà ga" vĩnh cửu, nơi lưu giữ tình yêu và lòng biết ơn vô hạn của cả một dân tộc.