Tiếng Còi Tàu Trong Sáng Hòa Bình
Tiếng Còi Tàu Trong Sáng Hòa Bình Ông Sáu là một người lính công binh, người đã dành cả tuổi trẻ băng qua những cánh rừng già để mở đường cho những đoàn xe ra tiền tuyến. Nhưng ngày 30/4/1975 đối với ông lại bắt đầu bằng một nhiệm vụ rất khác: Giữ gìn sự nguyên vẹn của thành phố. 1. Nhiệm vụ cuối cùng Sáng sớm ngày 30/4, giữa những tiếng pháo nổ thưa thớt dần, đơn vị của ông Sáu nhận lệnh tiến vào nội đô. Không phải để đánh chiếm một cứ điểm quân sự, nhiệm vụ của họ là tiếp quản và bảo vệ các nhà máy điện, nước để đảm bảo cuộc sống của người dân không bị gián đoạn khi hòa bình lập lại. Ông Sáu nhớ lại: "Lúc đó, tâm trạng lạ lắm. Vừa nôn nóng muốn thấy Dinh Độc Lập, vừa phải tập trung cao độ vì sợ chỉ một sơ suất nhỏ, một ngòi nổ chưa tháo kịp sẽ làm mất đi niềm vui trọn vẹn của ngày hội lớn." 2. Khúc giao hưởng của niềm vui 11 giờ 30 phút, khi lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, ông Sáu đang đứng ở cổng một nhà máy trên đường phố Sài Gòn. Ông không hò reo ngay, mà lặng người đi khi thấy những người dân bắt đầu mở cửa, ùa ra đường với những lá cờ đỏ sao vàng tự may vội vã. Bất thình lình, tiếng còi tàu từ phía cảng khơi xa vang lên từng hồi dài. Đó không phải tiếng còi báo động lánh nạn, mà là tiếng còi chào mừng. Ông Sáu buông súng, ngồi bệt xuống vỉa hè, hai giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt sạm đen vì khói bụi. Ông biết, từ giây phút này, những đứa trẻ sẽ không còn phải giật mình thức giấc vì tiếng bom. 3. Người anh hùng của đời thường Sau ngày đó, ông Sáu không nhận mình là anh hùng. Ông trở về quê, tiếp tục công việc của một người thợ xây, góp tay dựng lại những mái nhà sau cuộc chiến. Với ông, người anh hùng thực sự của ngày 30/4 chính là: • Những người đồng đội đã ngã xuống ngay ngưỡng cửa của chiến thắng. • Những người dân đã sát cánh cùng bộ đội trong những giờ phút cam go nhất. • Sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người vợ mòn mỏi đợi chờ ngày đoàn tụ.09:13



