Tiếng còi tàu trong sương sớm

🌫️ “Tiếng còi tàu trong sương sớm” – chuyện bà Nguyễn Thị Thu kể lại
Tôi là Nguyễn Thị Thu, sinh năm 1952. Năm mười tám tuổi, tôi xung phong lên đường vào tuyến lửa, làm nhiệm vụ mở đường và tải đạn. Giờ tóc đã bạc gần hết, nhưng có một âm thanh… tôi chỉ cần nhắm mắt lại là nghe thấy ngay: tiếng còi tàu trong sương sớm.
Ngày ấy, chúng tôi đóng chốt gần một ga nhỏ giữa rừng. Đường tàu là mạch máu chi viện từ hậu phương vào tiền tuyến. Bom đạn suốt đêm, nhưng cứ mỗi khi trời vừa hửng sáng, trong cái lạnh tê người và màn sương còn phủ trắng núi rừng, chúng tôi lại chờ tiếng còi tàu.
Không phải để đi đâu cả… mà để biết rằng hôm nay mình vẫn còn sống, và đất nước vẫn đang đi tiếp.
Trong đội tôi có con bé Hằng, chỉ mới mười bảy. Nó hay cười, hay hát, nhưng sốt rét rừng hành liên miên. Mỗi sáng, tôi lại lay nó dậy:
– Dậy đi em, tàu sắp qua rồi.
Nó run run cầm tay tôi:
– Chị Thu, sáng nay liệu còi tàu có vang không chị?
Và đúng lúc ấy, từ xa xa, xuyên qua sương mù dày như khói, tiếng còi tàu cất lên:
“Tu—u—u—u…”
Tiếng vang như nức nở, như thúc giục, như gọi nhau mà cũng như vỗ về. Chúng tôi đứng dọc hai bên đường ray, giơ tay chào đoàn tàu chở đạn, chở hàng, chở cả tuổi xuân của biết bao người.
Một lần, máy bay địch phát hiện đường tàu. Bom nổ đêm suốt, đất đá đổ xuống kín cả đường ray. Đơn vị tôi phải đào đất, kê lại từng thanh tà vẹt ngay trong bóng tối. Đến gần sáng, ai cũng tưởng đoàn tàu sẽ bị chặn lại.
Hằng nằm gục xuống ba lô vì sốt, mặt tái đi. Tôi ôm nó, lo đến nghẹn cả cổ.
Nhưng rồi… như một phép màu, lúc trời còn mờ mờ sương, tiếng còi tàu lại vang.
Yếu hơn, mệt hơn… nhưng vẫn vang.
Hằng mở mắt, nở nụ cười yếu ớt:
– Chị Thu… tàu vẫn qua được… là được rồi…
Đó cũng là buổi sáng cuối cùng nó nghe tiếng còi tàu.
Sốt rét ác tính cướp nó đi chỉ sau một đêm mưa rừng tầm tã. Chúng tôi mai táng Hằng ngay trên triền đồi, cách đường tàu chỉ vài trăm mét – nơi sáng nào nó cũng ngồi nghe tàu.
⸻
Sau hòa bình, tôi có dịp quay lại ga xưa. Ga không còn nữa, tà vẹt cũ đã được thay bằng đường mới. Nhưng sương sớm vẫn dày, và khi một đoàn tàu chạy qua, tiếng còi kéo dài trong gió… tôi thấy như Hằng đang đứng đâu đó, tay cuộn trong ống tay áo, cười thật tươi.
Nhiều người hỏi tôi vì sao nhớ tiếng còi tàu đến vậy.
Tôi chỉ cười:
– Vì đó là âm thanh của hy vọng… và cũng là tiếng gọi của những người mãi nằm lại.
Bây giờ, mỗi sáng sớm, khi ngồi trước hiên nhà, nghe tiếng gió luồn qua rặng tre, tôi lại tưởng như tiếng còi tàu năm nào đang vọng về – nhắc rằng chúng tôi đã từng sống, từng cống hiến, từng yêu thương giữa thời hoa lửa.



