Tiếng còi tàu trong sương sớm
Mùa đông năm 1971, ga Phủ Lý trở thành một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ nhằm phong tỏa tuyến đường sắt chi viện cho miền Nam. Những thanh ray rách nát, sân ga đổ sập sau mỗi trận bom, nhưng cứ đêm xuống, hàng trăm công nhân đường sắt và thanh niên xung phong lại lao ra sửa đường để đón những chuyến tàu "bất tử".
Hải là một lái tàu trẻ, mới ngoài đôi mươi nhưng đã có hai năm kinh nghiệm ôm vô lăng đầu máy hơi nước đi qua các cung đường lửa. Nhiệm vụ của anh đêm nay là điều khiển đoàn tàu chở hơn hai mươi toa vũ khí, thuốc men vượt qua khúc cua tử thần gần ga Phủ Lý trước khi trời sáng.
Trời gần rạng đông, sương mù dày đặc bao phủ khắp các ngả đường. Khi đoàn tàu vừa tiến vào khúc cua, tiếng còi báo động phòng không từ thị xã vang lên dồn dập. Trên cao, tiếng gầm rú của máy bay tiêm kích địch xé toạc màn sương. Hải biết, nếu dừng tàu lúc này, toàn bộ số hàng hóa chi viện sẽ trở thành mục tiêu mồi cho bom đạn.
Anh siết chặt tay ga, ra lệnh cho đồng đội đốt củi, tăng áp suất hơi nước lên mức tối đa. Chiếc đầu máy cũ kỹ lồng lên, kéo theo đoàn toa dài xình xịch lao đi trong đêm. Đúng lúc đó, một quả bom nổ ngay sát đường ray phía trước, sức ép khiến đầu máy rung lắc dữ dội, cửa kính buồng lái vỡ tan mảng lớn. Một mảnh kính văng trúng trán Hải, máu chảy dài xuống má, làm nhòe cả tầm nhìn.
Người thợ phụ hét lên giữa tiếng động cơ tầm tã: – "Anh Hải! Trán anh chảy máu nhiều quá, để em thay!"
Hải gạt tay bạn ra, mắt vẫn nhìn thẳng vào khoảng sương mù trước mặt, tay giữ chặt tay ga: – "Bám chắc vào! Sắp qua khúc cua rồi, không được giảm tốc độ!"
Anh kéo một hồi còi dài. Tiếng còi tàu đanh thép, vang vọng khắp vùng rặng ổi, rặng bần ven sông, như một lời thách thức gửi đến máy bay địch, đồng thời là tín hiệu báo cho lực lượng phòng không phía trước chuẩn bị vây bắt giặc. Đoàn tàu lao vút qua làn bom đạn, mang theo trọn vẹn số nhu yếu phẩm vào ga an toàn ngay khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló rạng.
Chiến tranh đi qua, ga cũ năm xưa giờ đã thay áo mới bằng những đường tàu hiện đại, thênh thang. Ông Hải bây giờ tóc đã bạc phơ, mỗi lần nghe tiếng còi tàu hú vang từ xa vọng lại, ông lại mỉm cười bồi hồi nhớ về khúc cua rực lửa năm ấy – nơi tiếng còi tàu của tuổi trẻ đã cùng đất nước kiên cường vượt qua những năm tháng gian lao.



