Tiếng còi tàu và nỗi nhớ quê
Tâm tư hướng về quê hương của Nguyễn Thị Minh Khai trong những năm tháng hoạt động xa xứ.
Trong những năm tháng bạt mạng hoạt động cách mạng ở Quảng Châu, Hương Cảng hay Mạc Tư Khoa, nỗi nhớ quê hương Nghệ An và gia đình luôn đau đáu trong lòng Nguyễn Thị Minh Khai. Mỗi lần nghe tiếng còi tàu vang lên từ các bến cảng, cô lại dâng trào một nỗi niềm da diết hướng về bờ cõi Việt Nam.
Cô nhớ những con đường đất đỏ ở Vinh, nhớ dòng sông Lam xanh mát và tiếng ru của mẹ năm nào. Nhưng Minh Khai hiểu rằng, cách tốt nhất để đáp lại tình yêu quê hương không phải là sự ủy mị, mà là phải ra sức hoạt động để giải phóng đất nước khỏi ách nô lệ. Cô biến nỗi nhớ thành động lực làm việc gấp hai, gấp ba lần, chuẩn bị những điều kiện cần thiết nhất để ngày trở về cùng đồng bào đứng lên đập tan xiềng xích xích xích.



