TIẾNG CÒI TRÊN ĐỈNH NÚI
TIẾNG CÒI TRÊN ĐỈNH NÚI
Đỉnh núi nơi đơn vị anh Vinh đóng quân quanh năm phủ đầy sương trắng. Trên đó có một trạm gác nhỏ làm nhiệm vụ quan sát máy bay địch.
Công việc của anh là thổi còi báo động mỗi khi phát hiện máy bay tới gần.
Ngày nào anh cũng đứng trên đỉnh núi lộng gió ấy.
Mùa đông lạnh buốt.
Mùa hè nắng cháy da.
Nhưng anh chưa từng rời vị trí.
Có những đêm sương dày đến mức không nhìn rõ bàn tay trước mặt. Anh vẫn thức trắng để quan sát bầu trời.
Đồng đội thường đùa:
“Ông sống với mây núi luôn rồi.”
Anh chỉ cười.
Một buổi sáng, khi sương còn phủ kín đỉnh núi, anh phát hiện tốp máy bay đang lao tới rất nhanh.
Tiếng còi báo động lập tức vang lên khắp cánh rừng.
Đơn vị phía dưới kịp thời sơ tán.
Nhưng trạm gác trên đỉnh núi trở thành mục tiêu oanh tạc.
Bom nổ rung chuyển cả sườn núi.
Tiếng còi vẫn vang lên giữa khói lửa cho đến những giây cuối cùng.
Sau trận bom ấy, đỉnh núi gần như bị san phẳng.
Người ta không còn tìm thấy chiếc còi của anh nữa.
Chỉ còn tiếng gió hú dài mỗi khi chiều xuống.
Nhiều năm sau, những người dân sống gần đó kể rằng mỗi khi trời trở gió, họ vẫn có cảm giác như nghe thấy tiếng còi vang vọng từ đỉnh núi xa.
Tiếng còi năm nào đã cứu biết bao người lính giữa thời hoa lửa.


