Bài viết

Tiếng Còi Trên Đỉnh Núi Thúy và Những Chuyến Phà Đêm

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

3.1. "Mắt rồng" dưới tầm bom đạn

Ông Bính kể lại, vào những năm cuối thập niên 60, khu vực phường Hoa Lư ngày nay (khi đó thuộc thị xã Ninh Bình) là một "tọa độ lửa". Với vị trí án ngữ ngay chân núi Thúy và cầu Non Nước – mạch máu giao thông huyết mạch nối miền Bắc với chiến trường miền Nam – nơi đây trở thành mục tiêu săn đuổi gắt gao của không quân Mỹ.

"Lúc đó, tôi mới mười chín, đôi mươi, thuộc biên chế đội tự vệ trực chiến. Nhiệm vụ của chúng tôi là trực chiến trên các mâm pháo và sẵn sàng tiếp tế cho phà Non Nước mỗi khi cầu bị đánh sập." - Ông Bính bồi hồi nhớ lại.

3.2. Trận đánh ngày 30 tháng 6 năm 1972

Đây là ký ức đậm nét nhất trong cuộc đời ông. Đó là một buổi trưa nắng gắt, tiếng còi báo động từ đỉnh núi Thúy vang lên dồn dập – thứ âm thanh mà ông bảo "nó ngấm vào máu thịt, nghe là biết máy bay đang ở khoảng cách nào".

Chỉ vài phút sau, tốp máy bay F-4 Phantom lao xuống như những con diều hâu đen kịt. Mục tiêu là cắt đứt cầu Non Nước. Bom nổ rung chuyển cả vùng đất Hoa Lư, khói bụi mù mịt che lấp cả mặt sông Đáy.

Chi tiết sự kiện: Khi cầu bị trúng bom hỏng một nhịp, dòng xe chi viện cho miền Nam bị tắc nghẽn. Ngay lập tức, ông Bính cùng các thanh niên trong phố Thúy Sơn và Kỳ Lân không quản hiểm nguy, lao ra khỏi hầm trú ẩn.

Hành động: Họ dùng vai khiêng những hòm đạn, dùng tay không bới đất đá để giải phóng mặt đường cho xe pháo rút vào nơi trú ẩn dưới chân núi Thúy.

3.3. Tình người trong hầm chữ A

Chi tiết xúc động nhất mà ông Bính chia sẻ là những đêm trực chiến dưới hầm. Phường Hoa Lư khi ấy tan hoang, nhưng tình xóm giềng lại khăng khít lạ thường.

"Dưới căn hầm chữ A chật chội, chúng tôi chia nhau từng bát cơm nắm, từng ngụm nước chè xanh. Có những cụ già trong phố, dù bom đạn nhưng vẫn tranh thủ nấu nồi khoai luộc, bưng tận cửa hầm cho tổ trực chiến. Họ bảo: 'Các con cứ yên tâm đánh giặc, hậu phương đã có các u lo'."

Ông Bính nhớ lại hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong tuổi đời mới 17, 18, vừa dứt tiếng bom đã lại hát vang bên bến phà để động viên các lái xe vượt sông. Tiếng hát át tiếng bom là có thật, nó diễn ra ngay trên mảnh đất này.

3.4. Ngày hồi sinh và nỗi nhớ đồng đội

Sau hiệp định Paris 1973, không khí tại Hoa Lư chuyển mình từ trực chiến sang kiến thiết. Ông Bính kể về những ngày đầu cầm xẻng đi san lấp những hố bom sâu hoắm quanh hồ Kỳ Lân hiện nay.

Sự thay đổi: "Hồ Kỳ Lân bây giờ đẹp như tranh, khách du lịch dập dìu, nhưng ít ai biết dưới đáy hồ ấy, dưới lớp đất đá ấy là biết bao mồ hôi và cả máu của những người con Hoa Lư đã ngã xuống để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị cắt đứt."

Lời nhắn nhủ: Giờ đây, ở cái tuổi "xưa nay hiếm", ông Bính vẫn thường đi bộ quanh núi Thúy. Mỗi khi nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đỉnh núi, ông lại kể cho con cháu nghe rằng: Hòa bình không phải tự dưng mà có, nó được xây dựng từ những gạch vụn và lòng quả cảm của người dân phường Hoa Lư năm ấy.

Câu chuyện của ông Bính không chỉ là hồi ức cá nhân, mà nó đại diện chot inh thần thép, ự kiên cường của nhân dân vùng trọng điểm giao thông, sự tiếp nối quá trình chuyển đổi từ một "tọa độ chết" thành trung tâm du lịch, văn hóa sầm uất bậc nhất tỉnh Ninh Bình.

4. Cảm nhận của nhóm tác giả.

Qua câu chuyện của ông Nguyễn Văn Bính, chúng em vô cùng xúc động và tự hào về tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của thế hệ cha ông đi trước. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, bom đạn hiểm nguy, người dân Hoa Lư vẫn không lùi bước, luôn đoàn kết một lòng để bảo vệ quê hương và giữ vững tuyến đường chi viện cho đất nước.

Chúng em đặc biệt ấn tượng trước hình ảnh những con người bình dị nhưng vô cùng dũng cảm: các thanh niên xung phong, đội tự vệ trực chiến, những cụ già âm thầm tiếp sức nơi hậu phương. Tất cả đã tạo nên sức mạnh lớn lao của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng gian khó.

Câu chuyện cũng giúp chúng em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của nhiều thế hệ. Vì vậy, chúng em càng thêm biết ơn, trân trọng cuộc sống hiện tại và tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với công lao của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn