Tiếng còi trong buổi sớm
Tiếng còi báo hiệu một ngày mới đã trở thành âm thanh gắn với những năm tháng tuổi trẻ của bác.
Bác Khải nhớ những buổi sáng nơi đơn vị. Khi trời còn chưa sáng rõ, tiếng còi đã vang lên báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Mọi người nhanh chóng thức dậy, thu dọn đồ dùng và chuẩn bị cho công việc.
Nhịp sinh hoạt khi ấy luôn khẩn trương. Không có nhiều thời gian cho những việc riêng. Mỗi người đều phải hoàn thành phần việc của mình trước khi bắt đầu chặng đường tiếp theo.
Có những buổi sáng trời lạnh, sương còn phủ trên cây cỏ. Có hôm mưa khiến đường đi trở nên lầy lội. Nhưng tiếng còi vẫn vang lên đúng giờ.
Bác nhớ mình từng nghĩ tiếng còi ấy thật quen thuộc. Nó không chỉ báo hiệu một ngày làm nhiệm vụ mà còn đánh dấu sự trôi qua của tuổi trẻ.
Sau khi trở về, cuộc sống đã thay đổi. Bác không còn nghe tiếng còi ấy mỗi sáng.
Nhưng nhiều năm sau, chỉ cần nghe một tiếng còi từ xa, ký ức lại trở về rất rõ. Bác nhớ những buổi sáng còn rất trẻ, nhớ những người đồng đội và những ngày tháng đã đi qua.



