Bài viết

TIẾNG CÒI TRONG ĐÊM

"Tiếng còi trong đêm" là câu chuyện về anh Nguyễn Văn Sơn, một Thanh niên xung phong trẻ tuổi đã anh dũng hy sinh để bảo vệ đoàn xe vận tải quân sự trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Câu chuyện là bản hùng ca về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.

Đồng Nai09/06/2026Đặng Trường An (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nghe tiếng còi tàu vang lên giữa đêm khuya, ông Nguyễn Văn Hải lại nhớ đến người đồng đội thân thiết của mình – anh Nguyễn Văn Sơn.

Năm 1972, Sơn mới tròn hai mươi tuổi.

Anh tham gia lực lượng Thanh niên xung phong với nhiệm vụ dẫn đường và bảo đảm an toàn cho các đoàn xe vận tải đi qua những khu vực trọng điểm thường xuyên bị địch đánh phá.

Sơn là người vui tính, nhiệt tình và luôn nhận phần việc khó khăn nhất.

Anh thường nói:

"Nếu mình sợ nguy hiểm thì ai sẽ mở đường cho những chuyến xe ra tiền tuyến?"

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ dẫn đoàn xe chở thuốc men và lương thực vượt qua một đoạn đường rừng đặc biệt nguy hiểm.

Con đường vừa bị bom đánh phá nhiều lần.

Khắp nơi là hố bom, cây đổ và đất đá ngổn ngang.

Trời tối đen như mực.

Những chiếc xe chỉ được phép bật ánh sáng rất nhỏ để tránh bị phát hiện.

Sơn được giao nhiệm vụ đi đầu.

Trên tay anh là chiếc còi báo hiệu.

Mỗi tiếng còi ngắn là tín hiệu an toàn.

Mỗi tiếng còi dài là cảnh báo nguy hiểm.

Đoàn xe chậm rãi tiến lên trong màn đêm.

Bất ngờ, Sơn phát hiện phía trước có một quả bom chưa nổ nằm ngay giữa đường.

Nếu đoàn xe tiếp tục di chuyển, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Không còn thời gian để suy nghĩ.

Anh lập tức thổi một hồi còi dài báo hiệu dừng khẩn cấp.

Tiếng còi vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng.

Những chiếc xe phía sau đồng loạt dừng lại.

Biết rằng quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào, Sơn nhanh chóng chạy lên phía trước để đánh dấu vị trí nguy hiểm.

Trong lúc đang làm nhiệm vụ, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên.

Mặt đất rung chuyển.

Khói bụi mù mịt.

Khi đồng đội chạy tới nơi, Sơn đã bị thương rất nặng.

Nhưng nhờ tín hiệu cảnh báo kịp thời của anh, toàn bộ đoàn xe cùng hàng trăm tấn hàng hóa phục vụ chiến trường được bảo vệ an toàn.

Trước khi nhắm mắt, Sơn chỉ kịp nói:

"May quá... đoàn xe vẫn đi được..."

Rồi anh ra đi mãi mãi ở tuổi hai mươi.

Ông Hải kể rằng hôm ấy, không ai cầm được nước mắt.

Nhưng tất cả đều hiểu rằng sự hy sinh của Sơn đã cứu sống rất nhiều người.

Sau chiến tranh, mỗi lần gặp lại nhau, những người đồng đội năm xưa vẫn nhắc đến anh với tất cả niềm kính trọng.

Họ nhớ về một chàng trai trẻ luôn sống hết mình vì đồng đội, vì nhiệm vụ và vì Tổ quốc.

Ngày nay, trên những con đường hiện đại nối dài khắp đất nước, ít ai biết rằng có những người Thanh niên xung phong đã dùng chính tuổi xuân và cả tính mạng của mình để giữ cho những tuyến đường ấy không bao giờ bị gián đoạn.

Trong ký ức của ông Hải, tiếng còi năm ấy vẫn vang vọng.

Đó không chỉ là tín hiệu của một nhiệm vụ.

Đó là âm thanh của lòng dũng cảm, của trách nhiệm và của một tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn